Rừng Ái Ân _ (Hà Bỉnh Trung) (Thơ)

  • PDF

RỪNG ÁI ÂN

Rừng Ái Ân nào chẳng ái ân?
Hồ Than Thở khóc đã bao lần!
Chẳng ai tiếc nuối cho tình đẹp,
Để một người đi tiếc một thân.

Vắng bóng cố nhân từ dạo đó,
Dáng nào thay được dáng em yêu?
Mắt nào ru mộng, môi nào nhớ
Buổi hẹn gần nhau lúc xế chiều?

Ngày nay em trở lại tìm ta,
Đời họa chăng còn tóc điểm hoa!
Tình cũ thơ ngây dù lỡ dở
Vẫn còn mang nặng chuyện ngày qua...
Ta gọi tên em giữa đất trời,
Chỉ còn nghe tiếng vọng vang thôi,
Chỉ nghe tiếng suối hòa trong gió
Nhạt nắng, chiều buông, vắng một người!

Ôi! Những ngày qua, sao vẫn nhớ?
Nhớ ai? Ai nhớ đã bao lần?
Nhớ ai như nhớ hồ Than Thở
Và nhớ cây rừng nặng ái ân!

Hà Bỉnh Trung

dalat_hothantho-1.jpg - 160.96 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Rừng Ái Ân _ (Hà Bỉnh Trung) (Thơ)