Bùi Thị Xuân Ơi Trường Rất Nhớ _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)

  • PDF

BÙI THỊ XUÂN ƠI

TRƯỜNG RẤT NHỚ

Bùi Thị Xuân trường một thuở xưa
trên đồi Đalat nở vàng hoa
những cây khuynh diệp run trong gió
đang lạnh lòng người vạn dặm xa

Mười lăm năm trước, ngôi trường đó
tôi ngắm học trò áo trắng bay
nói với các em kìa bướm lượn
bây giờ nhớ quá ngó hoài mây

Mười lăm năm trước tưởng hôm qua
nước Mỹ tôi ngờ đất nước ta
ngày cuối tuần đi lên dốc núi
vào rừng thông đẵm giọt sương sa

Ôi thông xanh biếc, thông Đalat
thơm ngát lòng tôi bụi phấn vàng
gió nhẹ thoáng bay mù phớt phớt
tôi như một kẻ lạc thiên đàng

Tôi đi trên cỏ chân không bước
(dưới lũng em đùa sẽ mất vui)
thầy giáo xuân xanh thời lãng mạn
không dè một phút hiện trong tôi

Nhưng tôi chợt nhớ đầu đang bạc
quay lại nhìn ra đất nước nào
ngủ suốt đêm qua chừ thức dậy
núi đồi Đalat giấc chiêm bao!

Bùi Thị Xuân ơi trường rất nhớ
lời thầy nín lặng các em im
các em chừ chắc chồng con hết
lưu lạc phương nào bến nước duyên

Bùi Thị Xuân ơi trường rất nhớ
bức tranh nữ tướng đẹp như mơ
hành lang tôi đứng khu nhà trọ
ngó xuống nhìn ai hỡi học trò?

Trần Vấn Lệ

btx3.jpg - 13.36 Kb
Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Bùi Thị Xuân Ơi Trường Rất Nhớ _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)