Anh Đào Vỡ _ (Ngự Thuyết) (Thơ)

  • PDF

ANH ĐÀO VỠ

Tôi sẽ đi, thôi Đà Lạt nhé!
Dấu chân son, mắt biếc, nhớ thương.
Môi hồng héo nụ em hờn dỗi
Tà áo tìm tôi trong gió ngoan.
Tôi nghe xôn xao trời mênh mông
Trưa cao nguyên vẫn lạnh như đồng
Lũng xa mây tím sầu thăm thẳm
Cùng gió qua đèo tôi ruổi rong.
Tôi rời Đà Lạt anh đào vỡ
Quay quắt hồ xưa khua sóng trôi
Ngàn thông ngơ ngác rừng nghiêng ngả
Ghềnh thác đồi non chôn tuổi tôi.

Ngự Thuyết

180625_1446447741111_1830704196_800916_1520358_n.jpg - 209.68 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Anh Đào Vỡ _ (Ngự Thuyết) (Thơ)