Mưa Hoài Đà Lạt _ (Việt Trang) (Thơ)

  • PDF

1.viettrang1.jpg - 41.25 Kb

MƯA HOÀI ĐÀ LẠT

Đà Lạt mưa hoài em chẳng hay
Tiếng mưa sũng lạnh cỏ cây gày
Mặt trời chưa bao giờ chịu nắng
Bài thơ tình chết lặng trên tay.

Mưa vẫn bay qua rừng qua núi
Mưa vẫn rơi xuống phố xuống phường
Không gian sắp tan thành lệ đá
Gõ vào hồn giọt nhớ, giọt thương.

Trong khoảnh khắc. Em chợt tới: muộn màng!
Trong khoảnh khắc. Em vội xa: phiền muộn!
Anh hụt hẫng trong niềm tin vô vọng
Rất ngậm ngùi thành ốc đảo cô đơn.

Việt Trang

dalat.jpg - 22.57 Kb

 

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Mưa Hoài Đà Lạt _ (Việt Trang) (Thơ)