Đà Lạt Với Tôi _ (Hà Ly Mạc) (Thơ)

  • PDF

ĐÀ LẠT VỚI TÔI

Quên làm sao được xứ mù sương
Sánh bước bên em giữa phố buồn
Ngắm ánh trăng soi trên tóc lụa
Em cười hoa nở ngọt môi hương.

Đà Lạt có sa mù buổi sáng
Có đồi non điểm phấn thông vàng
Có người em gái đôi môi thắm
Má ửng hồng tươi trắng mịn màng.

Đà Lạt với đồi thương núi nhớ
Với tình em mướt tựa ngàn thông
Có hồ nước biếc ngồi than thở
Thung lũng tình yêu với suối vàng.

Làm sao nói hết nỗi lòng tôi
Em hỏi nhớ không? - Miễn trả lời!
Chỉ thấy hồn tôi vương vấn lệ
Ngẩn ngơ, ngơ ngẩn mãi em ơi.

Rồi cũng như lòng em vậy thôi
Bao đêm thức trắng ngắm sao trời
Thèm nghe nhạc dế trong đêm vắng
Trăng ở bên này cũng biếng soi.

Đà Lạt bây giờ xa xôi quá
Nửa vòng trái đất với Cali
Bao giờ thấy lại Non Sông Việt
Chắt lưỡi chao ôi! - Biết nói gì.

Thôi em đừng hỏi nhớ hay quen
Quặn thắt lòng tôi tan nát thêm
Thung lũng Hoa Vàng, vàng vọt lắm
Nhớ non nhớ nước nhớ tình em.

Hà Ly Mạc

1.halymac.jpg - 19.55 Kb

dalat_m.jpg - 30.16 Kb

 

 

 

 

 

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt Với Tôi _ (Hà Ly Mạc) (Thơ)