Đà Lạt Tình Sầu _ (An Trinh) (Thơ)

  • PDF

ĐÀ LẠT TÌNH SẦU

Em chằng còn chi ở cuối đời
Chỉ riêng niềm đau…
Mãi không nguôi
Còn đâu hẹn hò chuyện năm cũ
Dấu ái mênh mang của một thời.
Đà Lạt mộng mơ dưới mái trường
Híền hòa êm ả sáng mờ sương
Hàng thông tình tự hòai đứng đó
Lả ngọn gọi người tiếng gió thương.
Lung linh nắng tới đón mây hồng
Vơ vẩn bay trong – mắt em trong
Ngây thơ tinh khiết như trang giấy
Trắng lắm…!
Hỏi ai – người nhớ không?
Ai đấy tương tư giấc mộng lòng
Ngày thương
… thấp thỏm những chờ mong
Đêm nhớ ngắm sao hồn khắc khỏai
Ai đã như mây mãi bềnh bồng!
Mùa thu vội tới cho lá vàng
Lá buồn sũng nước úa lênh lang
Bóng chiều se sắt tình hai đứa
Lệ nhỏ bên trời mây xám loang…
Hết rồi còn đâu
Cho dẫu niềm đau
Thời gian vẫn xóay đào thật sâu
Nhưng còn gì nữa… để tìm đến nhau!?

AnTrinh

634651221055295000_thumb.jpg - 810.96 Kb
Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt Tình Sầu _ (An Trinh) (Thơ)