Đoản Khúc Cho Đà Lạt _ (Pensée) (Văn)

  • PDF

                                      
                                                             
ĐOẢN KHÚC CHO ĐÀ LẠT

Pensée

hoadaodalat_30.jpg - 76.12 Kb

 
     Phượng, Minh thân thương,

     Vậy là bọn mình đã xa Ðà lạt hơn 30 năm ! Thời gian thật quá dài đến không ngờ mỗi khi nhớ lại thành phố thương yêu của bọn mình ngày nào đã bị bỏ lại, lãng quên đến tội nghiệp. Riêng B. , trong cuộc sống hiện tại nơi đất khách quê người, có rất nhiều khi tim chợt nhói đau, óc nhớ quay quắt những kỷ niệm xưa cũ. Ðó là những lúc trời se lạnh, sương phủ trắng ngoài trời với gió thổi nhè nhẹ, và cái "mùi" lạnh buổi sớm mai mới giống  làm sao! Như là đang sống ở Ðà lạt. Thời con gái của bọn mình nơi Đà lạt thật là tuyệt diệu, thưở ấy bọn mình chỉ biết gắn bó với cha mẹ, anh em và trường Bùi thị Xuân, như một tổ ấm thứ hai  nơi bọn mình đã được các thầy cô dạy dỗ nên người.

     Càng không thể nào quên tháng ngày dài êm đềm bọn mình đã qua trên khắp các nẻo đường thị xã đồi núi chập chùng, nơi đâu, chốn nào đều để lại dấu chân bọn mình. Lòng muốn khóc vì nhớ vô vàn con đường sáng sớm đến trường : dốc Duy Tân lên phố, khu Hòa Bình, qua Hàm Nghi, ngang cà phê Tùng, nhà hàng Me’kong… chùa Linh Sơn, trường Bồ Ðề, trường CTCT… rợp đầy áo dài trắng, áo len xanh xen lẫn giọng nói, tiếng cười của bọn mình như đánh thức thành phố lạnh lẽo còn chìm trong sương mù.

     Cuộc đời nổi trôi đưa đẩy tất cả bọn mình  và những bạn bè của đệ tam C Bùi thị Xuân niên khóa 69 – 72 đi khắp nơi, mỗi đứa một cuộc đời : P góa bụa ở mối tình đầu vì C, Võ Bị khóa 23 hy sinh ngay sau khi ra trường, và O. tiễn M ra đơn vị cũng mãi mãi không trở về. Ôi cái năm 1972,  bao nhiêu con tim thiếu nữ mới yêu tan nát, khổ đau ! Ðến lớp sách vở thờ ơ, bài giảng ngao ngán. Ngày thi gần kề, tin tức chiến cuộc vẫn sôi động, người yêu ra đi, mất tích, gục ngã. Chỉ toàn khắc khoải, hồi hộp, trông chờ… Có hôm vào lớp, tiếng khóc thay tiếng cười; sự im lìm thay cho không khí sôi động của giờ Văn, giờ Tâm lý học.

     Nhớ mãi tiếng hát lạc lõng của Thụy vang lên giữa đồi thông trong một lần cắm trại, khóc một người yêu mình còn chưa thố lộ đã vội ra đi mãi mãi. Tình yêu mất đi, người yêu không còn nữa, những tưởng có thể chết đi được! Chao ôi cái sức yêu thời thiếu nữ trong chiến tranh  mới mãnh liệt làm sao ! „ Rồi đây mây trên đồi vắng lang thang tìm kiếm lối xưa rêu mòn…“. Tưởng có thể vất bỏ hết mọi thứ trên đời  hoặc chết đi khi người yêu đã ngàn trùng xa cách. Thụy lang thang một mình trên đường về học, áo trắng nữ sinh giờ buồn u uất, mắt xa xăm đẫm lệ.“Ngày ấy bên nhau sao không nói ra tình anh? Em vẫn còn là con bé ngớ ngẩn để không nhận ra anh đã yêu em từ lúc em vừa 16 tuổi. Giờ đây mối tình ấy vẫn theo em năm tháng dài đây đó cùng với nỗi ân hận đau thương dày vò. Kỷ niệm em gặp anh tối nào ở trường Ðoàn thị Ðiểm, sau khi tan lớp học Hội Việt Mỹ về. Quàng vai em, anh trợn mắt lo lắng bảo em về nhà ngay vì trời đã khuya và rất lạnh. Anh bao giờ cũng vậy, cứ như ông anh cả! Giờ đây khi đã làm vợ, làm mẹ, mỗi khi hồi tưởng về anh em luôn ân hận đã không đáng yêu với anh, đã không đem đến cho anh một chút ân tình nào đáng ghi nhớ cho em còn sống và cho anh đem theo“.

     Ðà lạt buồn, lạnh như tình yêu dang dở thời thiếu nữ của bọn mình vậy Phượng và Minh nhỉ ?. Người đến rồi đi, khóc nhớ người yêu, âm thầm viết thành thơ như K., mặt lạnh lùng ít nói, hoặc khóc hoài như N.và mê nghe “nửa hồn thương đau“. Ðau đớn khi xưa, dang dở ân tình lúc còn thanh xuân hay bây giờ đây, tóc đã điểm bạc vẫn muốn  "nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa, cho tôi gặp người xưa ước mơ…". Kỷ niệm xưa, dư âm cũ nơi Ðà lạt mãi mãi còn đọng trong đáy trái tim, nơi sâu thẳm ký ức, mãi mãi là những ghi nhớ bên cạnh mỗi đời người - để an ủi vỗ về cho bạn bè còn sống ở quê nhà – là ký ức ấm áp nhắc nhở cho những ai đang tha hương, phiêu bạt.

     Xa quê, xa mọi thứ thân yêu trìu mến, nếp sống nơi chốn văn minh đua chen vật chất làm con người thêm khô khan, cằn cỗi. Tư tưởng gần như mai một đi vì mãi lo vật lộn với cuộc sống, con người co rút lại thành những tiểu ốc đảo. Cuộc sống gần như máy móc tẻ nhạt, sáng tối đi về mệt nhoài vì sinh nhai, cuối tuần có gì vui khi không có nơi để mà đến, tìm một người bạn tri âm không dễ có ở nơi đây. Mọi người sống quanh mình, gần mình kiêu hãnh, lạnh lùng - họ là chủ nhà, là những người nhân đạo đối với đám người mất quê hương. Có một số người Việt sống gần,, quanh năm chúi mũi lao vào các công việc kiếm sống bất kể ngày đêm.. Tuy nói cùng một thứ tiếng, hiểu nhau đấy nhưng không thể tìm đâu những tư tưởng tương đồng, tâm đắc.

     Phượng, Minh thân,

     Lại một muà Xuân nữa trên xứ người. Chúng ta phải còn chờ đợi đến bao lâu nữa mới thực sự được đón Xuân trên quê hương, để được nghe tiếng pháo đón giao thừa ròn rã và được nghe tiếng chuông chùa Linh Sơn vang lên khắp nơi trên đất Việt trong những ngày Xuân ? Ðến bao giờ, bao giờ nhỉ ?...
 

Tặng Cảnh

Pensée Dalat

btx3.jpg - 13.36 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Văn Hồi Ký Đoản Khúc Cho Đà Lạt _ (Pensée) (Văn)