Đà Lạt Ngàn Năm Tình Tự _ (Huy Văn) (Thơ)

  • PDF

ĐÀ LẠT

NGÀN NĂM

TÌNH TỰ

 

Nhớ ngày xưa mây đan thành chuỗi mộng
Tuổi hồn nhiên rực rỡ lối quỳ hoa
Ta lãng đãng, tay ôm đồi núi rộng
Rừng xanh mơ, xào xạc khúc trầm ca .

Ngày, tập vở. Đêm, nhàn du lãng bước
Thở mù sương qua khói thuốc mơ màng
Thành phố núi in dấu chân xuôi ngược
Trải mộng mơ cho hạnh phúc tràn lan .

Nhớ ray rứt một loài hoa sắc tím
Thung lũng buồn dịu vợi lúc chia tay
Đời viễn du, nỗi nhớ đến hôm nay
Vẫn nồng thắm như ngày xưa thân ái .

Mây viễn xứ vượt trùng dương trở lại
Hóa mưa nguồn thay ước vọng hồi hương
Ươm mầm xanh trên rừng, núi, đồi, nương
Cho sức sống mai này luôn thắm mãi .

Như khúc nhạc mang nguồn thơ vọng lại
Tiếng thông reo dìu dặt buớc lâng lâng
Phố hoàng hôn trầm lắng tiếng chuông ngân
Cho du khách bâng khuâng hồn tư lự .

Ơi ĐÀ LẠT của ngàn năm tình tự
Xa mà gần như trái mộng trên tay
Dù chia cách qua muôn trùng lữ thứ
Vẫn thân thương trong nỗi nhớ từng ngày .

Huy Văn

phuongtimdalat3.jpg - 110.99 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt Ngàn Năm Tình Tự _ (Huy Văn) (Thơ)