Bóng Chiếc Xe Lam & Tiếng Xe Thổ Mộ (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ#16)

  • PDF

BÓNG CHIẾC XE LAM

7.jpg - 28.75 Kb

     Dạo quanh Đà Lạt không ai có thể quên một hình ảnh rất thân thương, đó là chiếc xe lam ba bánh chuyên chở khách chạy ngược xuôi trong thành phố. Du khách ngồi chen lẫn với các bạn hàng và thả tầm mắt ngắm nhìn phong cảnh bên đường. Mỗi người một tâm sự. Riêng hình ảnh tại bến xe lam ngay Ngã Tư Cô Giang, xế trường tiểu học Phan Chu Trinh, gợi lên nỗi nhớ nhung của xa lìa chia cách.

     Nhà thơ NAM GIAO cảm tác viết bài “Chiếc xe lam” và đề tặng Tâm Minh, người hàng xóm:

“Chiếc xe lam có chi là lạ (!)
Đối với tôi - nó là tất cả:
     vui-buồn; sướng-khổ; đắng cay
     nó là tình chở chất men say
Chiếc xe lam nho nhỏ
     khách đi xe nhìn nhau bỡ ngỡ
     tâm tư riêng - chung một chuyến đi
Chiếc xe lam
     là một khối không gian
     là trung tâm xã hội
     bình minh chở nắng đi
     hoàng hôn chở về bóng tối
Chiếc xe chở em
     và chở anh
     chở nụ cười và nước mắt long lanh.
Hồi tưởng lại:
     một chiều năm ngoái
     anh tiễn em trong nắng nhạt chiều vàng
     rồi lặng lẽ nhìn côi cút bóng xe lam
     xe xuôi dốc đưa em về phố nhỏ
     rồi biền biệt em đi từ dạo đó
     bến Ngã Tư mòn mỏi ngóng trông…
     xe đến - niềm vui
     xe đi - nỗi nhớ
Tình yêu là muôn thuở rất nồng nàn
     đồng nghĩa với khổ đau
Ôi! chuyến xe chiều đưa em về đâu?
Xe về bến cũ trong đêm
Đường khuya một bóng nhẹ tênh không người.”

TIẾNG XE THỔ MỘ

7697-dalat-waterfall-dalat-vietnam.jpg - 91.25 Kb

      Ở Đà Lạt những chiếc xe ngựa đã có từ lâu đời khi mà Đà Lạt còn chưa được phát triển và những con đường dốc chạy quanh co trong thành phố còn đầy sỏi đá và hoang sơ. Người dân đi lại khó khăn nên ngựa cũng đã giúp người dân di chuyển hoặc gánh vác, chuyên chở hàng hóa giùm con người từ nơi này tới nơi khác, nhất là từ ngoại ô thành phố vào trung tâm chợ để buôn bán. Chiếc xe ngựa đã gắn bó với người Đà Lạt như một phương tiện lao động không thể thiếu và trở thành nét độc đáo của thành phố.

     Âm thanh những chuyến xe thổ mộ gập ghềnh gõ nhịp vẫn còn vang vọng mãi trong lòng người. Đà Lạt chắc sẽ giữ mãi những chiếc xe ngựa cổ kính với tiếng vó ngựa gõ nhịp trên mặt đường vắng, du khách như đang sống trong thế giới cổ xưa. Ngồi xe ngựa ở Đà Lạt không bị che kín mui như xứ lạnh khác, nên du khách cảm nhận được hết cái thú vị được phóng rộng tầm mắt ngắm nhìn phong cảnh bốn bề. 

     CAM LĨNH quá quen mắt với cảnh xe ngựa qua lại, lòng thanh thản, ngồi bên cầu đặt bút viết bài thơ: “Bên cầu Ông Đạo”:

Bên cầu Ông Đạo một chiều xuân
Phơn phớt làn mây lướt cuối rừng
Xanh mướt vườn rau đàn bướm lượn
Trong veo hồ nước cánh diều giăng
Về đâu dòng nước - nghèo - lơ lửng
Đổ bến con thuyền - lạnh - dửng dưng
Xe ngựa lại qua lòng chẳng bận
Nhớ ai bờ liễu lá rưng rưng.

     Cưỡi ngựa trên cao nguyên Đà Lạt cũng là một trong những thú vui. Với khí hậu phù hợp và những đồi cỏ mượt mà, giống ngựa ở đây có điều kiện phát triển tốt. Ngựa chở khách đi thăm thành phố, đi ngắm cảnh. Tiếng vó ngựa lọc cọc trên đường vắng gợi ngay đến hình ảnh một thành phố châu Âu thời xa xưa. Xa xa trên lưng đồi nhấp nhô, điểm chấm nâu, chấm đen, chấm trắng đó là màu sắc của mấy bầy ngựa thả rong đi lang thang, tự do, nhởn nhơ tùy hứng đến những nơi có cỏ non và nước suối...

     Du khách cũng thường chụp hình với các chú ngựa để mang về miền xuôi giữ làm kỷ niệm. QUÁCH TẤN kể lại chuyện vui về thời gian HÀN MẶC TỬ tập đi ngựa tại Đà Lạt: 

     “Vì cả ngày đi mỏi, nên sau buổi cơm tối, Tử đi nằm liền và rồi đánh một giấc ngon lành cho đến sáng. Qua hôm sau, tôi tổ chức đi chơi Tour des Points de vue - thường gọi là Tour de chasse - bằng ngựa. Đoàn du ngoạn khá đông. Và mặt trời vừa ló, đoàn ngựa đã sẵn sàng yên cương. Nhưng vì Tử chưa biết đi ngựa, nên phải tập trước khi lên đường.

     Hai ông bạn ra sức tập. Một ông nắm mao ngựa. Một ông đỡ Tử lên yên rồi đi kèm một bên Tử. Cho ngựa đi được mươi vòng, rồi buông cho Tử cỡi một mình. Đã lựa cho Tử một con ngựa nhỏ thó và hiền lành nhất, nhưng ngựa vừa bước đi mấy bước, Tử sợ té la “oai oái” làm cho các cô gái đứng xem cười ngả nghiêng. Tập ngót một giờ đồng hồ, Tử mới ngồi vững...

     Thấy Tử hiền hòa, vui vẻ, các bạn rất thích chuyện trò. Một ông hỏi Tử:
     - Hết sợ té rồi chứ?
     - Cưỡi ngựa kiểu này, dù muốn té chơi cho vui cũng khó té nổi.

     Để trêu Tử, ông bạn liền quất ngựa chạy thật nhanh. Đoàn ngựa đua nhau chạy theo. Cương vế chưa vững, Tử suýt ngã, thất kinh nằm xuống ôm lấy cổ ngựa, la thất thanh. Tử ngồi dậy chữa thẹn:
     - Đi ngựa mà nằm thì mất vệ sinh, nên phải kêu cứu, chớ không phải sợ.

     Đoàn ngựa vui vẻ tiến

(Trích: “ĐÀ LẠT NGÀY THÁNG CŨ”
Soạn giả: LS. Ngô Tằng Giao)
 

1.dalat.jpg - 117.83 Kb 

Bạn đang theo dõi trang: Đà Lạt Ngày Tháng Cũ Bóng Chiếc Xe Lam & Tiếng Xe Thổ Mộ (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ#16)