Đà Lạt Mến Thương _ (Cao Hữu Đạt) (Thơ)

  • PDF

1.caohuudat.jpg - 90.34 Kb

ĐÀ LẠT

MẾN THƯƠNG


Xin gởi tặng đến những ai đã hơn
một lần gắn bó với Đà Lạt thân thương

Anh đã về đây, Đà Lạt mến thương,
Trên đồi cao còn ít nắng vàng vương,
Luồng khí lạnh chợt ru hồn ngây ngất,
Nghe ngàn thông khắc khoải buổi chiều sương.

Mi-mo-sa đang rực rỡ thêu vàng,
Kỷ niệm bừng lên, hương sắc dịu dàng,
Màu hoa ấy đã ngập tràn nỗi nhớ,
Khi anh nghĩ về Đà Lạt mây ngàn.

Hồ gương xanh hay đôi mắt em xanh?
Chút ráng chiều trong ngấn nước long lanh.
Thủy Tạ kia vẫn muôn đời diễm lệ,
Đứng trầm ngâm nhìn thế kỷ qua nhanh.

Bùi Thị Xuân ôi đẹp giấc mơ hồng!
Tuổi học trò ươm mộng ước trắng trong,
Đường tình yêu một thời thông rợp bóng,
Lối cũ em về ai đứng chờ mong?

Bích Câu ơi! Duyên kỳ ngộ không thành,
Vẫn còn đây trăm tơ liễu buông mành,
Ai đã trễ một lần chiều thu ấy?
Dòng đời trôi và thoáng nhớ mong manh.

Đại học đây! Con dốc gội mưa chiều,
Trên giảng đường trong ánh mắt đăm chiêu,
Em duyên dáng bên vần thơ tinh khiết,
Đời sinh viên thuở đó lắm niềm yêu.

Bên triền non hoa trinh nữ mơ màng,
Dưới lũng quỳ rộn rã gọi mùa sang.
Xa lắm rồi lần hẹn hò tình tứ?
Giờ còn đây câu tiếc nuối vô vàn.

Giáo đường xưa thong thả tiếng chuông ngân,
Bước bên nhau Thánh Lễ đã bao lần,
Đêm Giáng Sinh nào trời đông lạnh buốt,
Tay trong tay vui đón Chúa xuống trần…

Anh đã về đây, Đà Lạt của anh,
Nhớ một mùa Đà Lạt đẹp như tranh.
Một mùa đó, hoa thơm và cỏ ngọt,
Cùng màu trời Đà Lạt, ngọc thiên thanh.

Cao Hữu Đạt

dltm_2.jpg - 8.81 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt Mến Thương _ (Cao Hữu Đạt) (Thơ)