Thác Gieo Nước Bạc _ (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ_#19)

  • PDF

thac.jpg - 41.57 Kb

THÁC GIEO NƯỚC BẠC 

 

     Đà Lạt có nhiều thác nước. Thác CAM LY nằm gần thành phố nhất, chỉ cách khoảng 2 cây số, nên được nhiều khách lui tới. Thác được tạo thành từ dòng nước hẹp chảy chậm chạp từ hồ Xuân Hương lượn lờ uốn khúc qua nhiều khu dân cư như một dải lụa xanh mềm mại, hướng về phía Tây, dòng nước đột ngột bị chặn ngang lại bởi những tảng đá hoa cương lớn và tạo ra suối, tô điểm cho Đà Lạt thêm vẻ yêu kiều, duyên dáng.

     HỨA HOÀNH viết:

     “Lúc đó thác Cam Ly (ở cuối đường Yersin trước năm 1975) là một dòng suối nhỏ, mùa mưa nước chảy khá mạnh. Tên Cam Ly ngày nay bắt nguồn từ tên người tù trưởng bộ lạc Koho. Ông ta tên là K’mly, sau khi chết, bộ lạc này dùng tên ông mà đặt tên cho con suối đó mà họ xem như là quê hương của người Koho ở cao nguyên Lâm Viên. Về sau, người Việt đọc trại thành Cam Ly. Trong một tấm bưu ảnh hồi thập niên 1950 chụp thác Cam Ly, phía dưới có hai câu thơ:

“Cam Ly nước chảy về đâu?
Cho ta nhắn gửi mối sầu cố hương.”

     Thác Cam Ly trở thành một thắng cảnh để du khách thăm viếng bắt đầu từ năm 1912. Nằm trên một ngọn đồi lộng gió gần đó là lăng ông bà Nguyễn Hữu Hào, tức ông bà quận công Long Mỹ, nhạc phụ hoàng đế Bảo Đại. Ông Hào là một người theo đạo Công Giáo, có quốc tịch Pháp, người quê ở Gò Công, có nhiều đồn điền ở Đà Lạt, Cầu Đất. Ông Hào là rể của ông Huyện Sĩ, thân phụ bà Nam Phương hoàng hậu, mất năm 1939.”  

     Nhà thơ QUÁCH TẤN cũng từng ghi lại những kỷ niệm của mình với HÀN MẶC TỬ nơi thác Cam Ly:

     “Mùa Xuân 1933, nhân được nghỉ phép, Tử đi cùng gia đình bà Bùi Xuân Lang lên Đà Lạt thăm tôi. Vui mừng khôn xiết tả. Tôi xin phép nghỉ mấy hôm để đưa Tử đi xem thắng cảnh. Trước hết đi xem các cảnh gần. Cảnh nào cũng làm cho Tử trìu mến.
     Đến Cam Ly, Tử nhất định ở lại suốt ngày. Khách du quan lúc nào cũng có. Phần đông đều dồn nơi thác, và nơi các tiểu đình. Tử thích đứng trên những chiếc cầu cong cong làm bằng những khúc thông để nguyên vỏ và bắc ngang qua những dòng khe đá chảy quanh co.
     Gió thổi mát lạnh và mùi hoa rừng thoang thoảng đưa. Vì cảnh mênh mông, không thể đứng một chỗ để ngắm. Theo những con đường khuất khúc và rợp bóng thông, nhưng rất sạch sẽ vì có người coi sóc. Tôi đưa Tử vào rừng sâu. Bóng nắng lọt qua kẽ lá trông trong dịu như bóng trăng và tiếng thông cuộn gió nghe ào ào như tiếng sóng.
     Đứng trên đồi cao trông xuống cánh rừng Ái Ân (Bois d’Amour) thật chẳng khác đứng nhìn mặt biển lộng gió nồm. Chợt nhớ câu hát trong tuồng Hộ Sanh của Đào Tấn, tôi buột miệng hát:

“Lao xao sóng bủa ngọn tùng,
Gian nan là nợ anh hùng phải vay.”

     Tử vỗ tay khen:
     - Thật tân kỳ!
     Tôi tiếp:
     - Ai có lên đây mới thấy chữ “tùng đào” của cổ nhân là đúng và câu hát của Đào Công là tuyệt diệu! Rõ ràng là cảnh chạy giặc trên núi cao! Song vì nông nổi, có người đã cả gan chê rằng “sóng gì lại bủa trên ngọn tùng được” và sửa lại là “lao xao sóng vỗ cội tùng!”. Thật mất hết cả nhân nhị!
     Tử cười:
     - Ếch nằm trong lòng giếng, bao giờ biết được niềm bao la của biển đông.
     Đến chiều, khi ra về, Tử quay lại nhìn cảnh một lần nữa và nói: Câu “Gành đá nước tuôn màu bạc ánh. Rừng thông ác rọi chỉ vàng thêu.” thật đã vẽ được “cái đáng vẽ” của Cam Ly. Tản Đà khen là phải.”

     VIỆT TRANG ghé thăm thác Cam Ly cũng cảm hứng với cái mộng mơ của thác và làm thơ lưu niệm, bài  “Bên thác Cam Ly”:

“Mải bước nhàn du lạc phấn hương
Rừng mơ lối mộng thác bên đường
Đá nằm vạn kỷ lòng thanh tịnh
Nước rải ngàn hoa nhạc rộn ràng
Vài cánh chim chiều chao cỏ biếc
Một làn gió muộn động cành dương
Đầy vơi thác có cùng mưa nắng
Mà biết đâu rồi khách viễn phương.”

     CAM LĨNH cũng cùng hòa điệu. Tuy đã thăm thác nhiều lần nhưng nay, khi lại dừng chân bên thác, vẳng nghe tiếng chuông chùa, lòng cảm thấy thanh thản, viết bài thơ “Thác Cam Ly”:

“Cam Ly lui tới đã bao lần
Cảnh vẫn tư mùa một nét xuân
Ồ ạt thác tuôn dòng cuồn cuộn
Âm u rừng rậm lá rưng rưng
Chùa bên chuông dóng hồi thong thả
Lối đá vàng rơi bước ngập ngừng
Nhìn mãi nước non non nước ấy
Lòng trần âu cũng nhẹ vài phân"

     Thác PRENN khung cảnh rất nên thơ, nằm trên quốc lộ 20, cách thành phố Đà Lạt khoảng 12 cây số về phía Nam. Đến thác Prenn, con người tự nhiên hòa vào với thiên nhiên trở nên “thoát tục”. Từ trên độ cao 15m màn nước đổ ào ạt xuống một cái hồ xinh xắn phía dưới như một bức rèm trắng che phía ngoài một cái hàm ếch lớn, bên trong hàm ếch có bắc chiếc cầu nho nhỏ cho du khách dạo chơi luồn trong dòng thác chảy. Một bên là vách đá, một bên là màn nước mát lạnh.    

     Đứng trên cầu du khách sẽ được nhìn phong cảnh qua lăng kính bằng nước rực sáng và lấp lánh. Vào thời điểm thuận tiện hình thể cầu vòng móng trời với bảy màu đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím hiện ra rất đẹp mắt. Qua cầu các thanh niên nam nữ thường giơ tay hứng bụi nước, trao tặng nhau những cánh hoa bay hoặc tranh nhau đuổi theo những cánh bướm nhởn nhơ trên các đồi thông thơ mộng, rồi dắt nhau dạo chơi dưới chân thác hoặc say sưa ngắm cảnh non nước hữu tình. Bức tranh toàn cảnh ở đây là sự kết hợp đẹp đẽ giữa trời mây, non nước mà ngọn thác Prenn là một nét chấm phá vô cùng sống động. Xung quanh thác Prenn là thung lũng ngàn hoa, là đồi thông xanh thăm thẳm. 

     Dòng thác Prenn trong như một bức rèm trắng muốt che cửa ra vào của thành phố Đà Lạt. Khu rừng ở quanh thác Prenn có thời còn được chọn làm nơi nuôi dưỡng các loại thú vật hoang dại như công, trăn, voi, hươu, nai...

45nmcnl.jpg - 153.82 Kb

     Có du khách lo xa, sợ rằng đứng trong lòng thác sẽ nguy hiểm vì đá trên đầu có thể đổ xuống. NGUYỄN VĂN BA kể lại rằng: 

     “Nhân khi chúng tôi đứng dưới chân thác Prenn, bên trong màn nước, một du khách đặt câu hỏi: “Có khi nào chúng ta đang đứng đây thì khối đá trên đầu xụp xuống không?”. Theo nguyên lý thông thường, thác sẽ lùi dần về phía thượng lưu một khoảng cách nhất định mỗi năm như trường hợp thác Niagara ở Bắc Mỹ hay thác Victoria ở Bắc Phi. Thác Prenn có dòng nước chảy yếu, nền thác lại cấu tạo bằng huyền vũ nham cứng rắn, nên vận tốc đi lùi về thượng lưu rất chậm, chuyện khối đá trên đầu đổ xuống có thể xảy ra khoảng một hai trăm năm một lần.”

     Thác GOUGAH cách Đà Lạt 37 cây số. Nơi đây phong cảnh thật thanh nhã, cây cối mọc um tùm xanh tươi, cùng với khối nước bạc khổng lồ từ trên cao trút xuống gây tiếng động ầm ầm suốt cả ngày đêm, ngừng xe từ ngoài đường đã nghe thấy. Thác Gougah còn có tên là thác Ổ Gà.
     Thác Gougah là một thác đẹp hùng vĩ, với khối lượng nước đổ xuống từ độ cao khoảng 17m phản chiếu ánh mặt trời tạo thành nhiều sắc màu rực rỡ. Nước nơi đây được phân đôi thành hai nhánh theo chiều dọc, một bên là dòng thác đậm màu đất đỏ, hơi vàng đục, im lìm chảy, một bên là bọt nước trắng xóa như tuyết, bắn tung toé.

     Thác DATANLA ẩn mình trong rừng núi trùng điệp, nằm sâu dưới thung lũng nhưng lại thoai thoải chứ thác không dựng đứng, dòng nước chảy rất mạnh. Cách thác không xa là hồ Tuyền Lâm.
     Từ quốc lộ 20 rẽ xuống dốc khoảng 300m là tới một thung lũng nhỏ, du khách sẽ gặp thác Datanla với cảnh trí đầy hấp dẫn và đậm nét hoang sơ. Thác đổ xuống từ ghềnh cao 20m, len lỏi qua nhiều tầng nấc trong các khe đá rồi lẩn khuất đâu đó trong rừng sâu tạo thành một dòng suối, lúc ẩn lúc hiện. Nơi đây có những tảng đá nhẵn bóng thật đẹp, tương truyền xưa kia các tiên nữ trên thượng giới thường ghé lại nô đùa tắm suối nên khu vực này còn được gọi là Suối Tiên.

     Đà Lạt còn có nhiều thác nữa như thác LIÊN KHƯƠNG, thác SUỐI VÀNG, thác ANKROET v.v… Đặc biệt là thác PONGOUR. 

     Thác PONGOUR nằm trên quốc lộ 20, cách thành phố Đà Lạt 50 cây số. Thác có vẻ huyền bí lồng bên trong cảnh hoang dã của núi rừng. Đây là ngọn thác hùng vĩ nhất tỉnh Lâm Đồng. Ngọn nước từ độ cao 40m ầm ầm đổ xuống một hồ nước lớn với chiều rộng của thác khoảng 200m. Thác tung bụi nước tỏa ra chung quanh làm ẩm ướt cả một vùng. Bụi nước như làn mưa bay, như màn sương phủ mặt người, như những giọt mưa xuân thấm vào da thịt. Du khách như được thấm vẻ đẹp thiên nhiên ở đây. Cây cối mọc xung quanh thác được liên tục tắm sũng bằng hơi ẩm nên luôn luôn xanh tốt, khoác trên mình một tấm áo nhung rêu xanh mịn màng. Các vách đá ẩm là môi trường thuận lợi cho các loại phong lan phát triển.   

     Theo truyền thuyết thì xưa kia thác nước chảy trên những phiến đá có thể rung động tạo ra âm thanh thật huyền diệu. Nhưng từ khi có một xác người chết làm mất sự linh thiêng, âm thanh ấy không còn nữa. Vào mùa mưa, nước từ thượng lưu dồn dập đổ xuống, cảnh thác càng thêm dữ dội, hùng vĩ. Thác Pongour như gầm thét, âm thanh vang xa nhiều cây số. Thác Pongour là một trong những thác đẹp nhất Đông Dương.

 
     NGUYỄN QUÍ NHƠN viết lại hồi ký khi đi thăm các thác nước ở quanh Đà Lạt những ngày xa xưa:

     “Mỗi lần theo dì về Đà Lạt, chúng tôi lại được dì cho ghé thăm các thác nước dọc theo quốc lộ chính hay đi sâu một chút, rải rác từ Bảo Lộc đến Di Linh trước khi leo đèo quanh co hơn 10 cây số để vào thị xã Đà Lạt. Có lúc dì lại trở ngược xuống Định Quán ăn uống tại đó, nhìn sông La Ngà chảy như thác lũ bên cạnh, rồi lại qua đèo Bảo Lộc nối tiếp đoạn đường dài còn lại. Nào thác Pongour cách Di Linh cả chục cây đi sâu rẽ về phía trái. Đây là thác mà phong cảnh rất ngoạn mục, tuy không cao cho mấy nhưng chiều dài tỏa rộng ra, chung quanh rất âm u vì rừng cây chằng chịt nối tiếp làm tăng thêm phần hoang vu của núi rừng. 

     Những sắc dân Cil, Mạ, Mnong, Koho lưng mang cùi đầy củi dầu, tay xách lủng lẳng những con thú mới bẫy được, từng đoàn người nối đuôi nhau đi ngang qua suối và chỉ trong chốc lát tất cả đều biến mất sau những lùm cây dầy đặc. Tiếp đến không xa là thác Gougah hùng vĩ hơn với tiếng thác đổ ầm ầm nghe vang dội cả núi rừng. 

     Rồi xe lại tiếp tục chạy ven lộ chính, lên xuống những con dốc dài và khá cao giữa hai cụm rừng âm u tưởng chừng như càng ngày càng xiết lại đoàn người đi ở giữa. Lại có tiếng thác đổ ầm ì bên tai. Từ phía tay mặt trải dài cả cây số là thác Liên Khương mà theo huyền thoại sắc tộc Koho kể lại xưa kia vùng này có cả ngàn con kiến đỏ đến phá rừng rẫy. Người dân sắc tộc phải đốt rừng nhưng rồi chúng lại trở lại. Họ phải khấn vái các vị thần linh của núi rừng. Thế rồi một đêm, sông Đa Nhim nổi sóng cuồn cuộn như thác vỡ bờ cuốn trôi đàn kiến khổng lồ, rồi từ đó mới có thác Liên Khương!

     Trên đường đèo vòng 10 cây số để vào Đà Lạt, dì lại ghé thác Prenn nghỉ. Thác ở đây nhỏ nhưng chung quanh có nhà thủy tạ, vườn với những cây cầu nhỏ bắc qua, lên xuống thác bằng những bậc thang, lại có cả một sở thú nhỏ với chuồng cọp và trăn, kỳ đà bên cạnh. Du khách lên Đà Lạt thường hay ghé đây chụp ảnh và giải khát tại một quán nhỏ dưới chân thác. Chỉ còn vài cây số nữa là đến Đà Lạt, dì lại vòng qua một bên để xuống thác Datanla nằm tuốt ở dưới cụm rừng thông, muốn đến thác phải đi tuột xuống con đường mòn nhỏ tĩnh mịch như vào giang sơn của rừng thiêng. Thác không đẹp cho lắm, nhưng ở đây dì thường hay nhặt những cánh hoa rừng trắng điểm mầu hồng nhạt rơi rải rác dưới chân suối. Dì bảo cuộc đời như cánh hoa rơi tan tác và không mấy ai màng nhặt đến. Tội nghiệp! Hay ta hãy để giòng suối chuyên chở lại về nguồn.”

(Trích: “ĐÀ LẠT NGÀY THÁNG CŨ”
Soạn giả: LS. Ngô Tằng Giao)

1.dalat.jpg - 117.83 Kb

  

Bạn đang theo dõi trang: Đà Lạt Ngày Tháng Cũ Thác Gieo Nước Bạc _ (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ_#19)