Muôn Năm Đà Lạt Ơi _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)

  • PDF

1.tranvanle.bmp - 111.05 Kb

MUÔN NĂM

ĐÀ LẠT ƠI

 Tôi lên Đà Lạt năm mười sáu, ở với núi rừng ba mươi năm.  Chớp mắt!  Không ngờ như chớp mắt.   Nghẹn ngào đâu có muốn rời chân!

 Từ đứa học trò Trung Học cuối đến ông Thầy Giáo tuổi Xuân xanh, chen thời gian ấy thời gian Lính, Đà Lạt bỗng thành một Cố Hương!

 Tôi xa Đà Lạt chưa năm mươi, cánh cửa Thiên Thai khép mắt người, cánh cửa đại dương he hé mở, cánh rừng ngó lại thật xa xôi…

 Đà Lạt tôi không đất cất nhà, tấm lòng tôi rộng trải bao la…Khi đi, phủi áo mù sương rụng, khi nhớ chỗ nào cũng thấy hoa!

 Ôi hoa Đà Lạt hoa Đà Lạt, bụi phấn hôm nào bay gió bay, những đứa học trò hai má đỏ và môi hoa nụ tuổi thơ ngây…

 Tôi quên sao được lúc đi tù, em đứa học trò đứng ngẩn ngơ, vẫy nhẹ bàn tay  nhòe nước mắt, Đà Lạt buồn như đang mùa Thu!

 Tôi quên sao được đêm ra phố lên chiếc xe đò đi trong khuya…

 *

 Đà Lạt Trời ơi thơ chẳng trọn, muôn năm không biết thuở nao về!

 Trần Vấn Lệ

anhdaodalat2.jpg - 77.80 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Muôn Năm Đà Lạt Ơi _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)