Đà Lạt Như Áng Mây Trôi...! _(Miên Du Đà Lạt) (Thơ)

  • PDF

1.miendudl1.jpg - 16.57 Kb

ĐÀ LẠT

NHƯ ÁNG MÂY TRÔI ...!

Đàlạt ơi!
Ta trở về lòng vô cùng bỡ ngỡ
Xuân Hương buồn, đồi mộng chẳng còn mơ
Giảng Đường sầu con đường xưa mờ dấu
Lòng ngậm ngùi, hồn bỗng nhớ ngày thơ

Chiều Giảng Đường đứng ngắm giọt sương rơi
Thung Lũng mờ Tình Yêu như vẫy gọi
Đường Cư Dị (*), ta nhẹ bước bồi hồi
Kia con suối chảy qua cầu Vọng Tưởng (**)

Mỗi bước đi ta đếm sỏi trên đường
Viên đá cuội lăn tròn theo trí nhớ
Em còn đó, Năng Tĩnh (***) xưa còn đó
Nhưng tên gọi ... chừ sao nghe xa lạ !?

Đà Lạt ơi! mối tình đầu dang dở
Ta yêu em, tình chỉ viết thành thơ
Rời tay nhau ta mang theo mộng vỡ
Nay trở về, lòng nuối tiếc ngẩn ngơ

Đời của ta như đám bèo trôi dạt
Bao cuộc tình như một áng mây trôi!
Chiều hôm nay trên Giảng Đường nắng nhạt
Nhớ em xưa, hồn nhuộm thấm đơn côi!

MIÊN DU ĐÀLẠT

(*) Cư Dị: tên con đường trong Viện Đại Học Đà Lạt
(**) Vọng Tưởng: tên chiếc cầu nhỏ bắc qua con suối nhân tạo
(***) Năng Tĩnh: tên Nguyện Đường trong viện Đại Học Đà Lạt


 langbian1.jpg - 25.40 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt Như Áng Mây Trôi...! _(Miên Du Đà Lạt) (Thơ)