Tưởng Nhớ Việt Trang Xứ Sương Mù _ (Tâm Minh) (Thơ_tạp ghi)

  • PDF

 TƯỞNG NHỚ

VIỆT TRANG

XỨ SƯƠNG MÙ 

viettrang2.jpg - 107.34 Kb 

     Nhà thơ Việt Trang Phạm Gia Triếp của thành phố Đà Lạt sương mù đã giã từ nhóm bạn thơ, giã từ nhân thế tính ra tới nay vừa đúng hai năm. Ngày 24 tháng 7 năm 2012 là ngày giỗ thứ hai. Lại một dịp cho các bạn thơ ngậm ngùi tưởng nhớ đến người bạn khả kính thời xa xưa.

     Nhưng có lẽ những hoài niệm, những tình cảm nhớ thương về Việt Trang không phải chỉ nổi lên vào những ngày giỗ này. Trong thời sinh tiền Việt Trang cũng luôn được các bạn thơ của mình từ chốn xa xăm nơi viễn xứ gửi về Đà Lạt những lời thăm hỏi, nhung nhớ. Việt Trang có dịp qua thăm Hoa Kỳ một thời gian ngắn. Khi trở về cố quốc Việt Trang đã để lại những tình cảm nhớ nhung cho các bạn thơ. Cả năm sau bặt tin, Tâm Minh bèn gửi về mấy vần thơ thăm hỏi:

GỬI NGƯỜI PHỐ NÚI

Thấm thoắt người về sắp trọn năm
Mây trôi hờ hững chốn xa xăm
Nơi đây có kẻ sầu nhung nhớ
Cánh nhạn trông vời vẫn biệt tăm!

Tâm Minh
(Gửi Việt Trang, 10-2006)

*

     Trong thú chơi thơ theo phong cách “Đường Thi”, một người “xướng” lên, bao người “họa” lại. Biết bao tình và ý được thơ chuyên chở. Thơ nằm mãi trong lòng người, trong tâm hồn của cả kẻ ở lẫn người đi… và có lẽ của cả người còn lẫn kẻ mất!

     Một bài thơ khác khởi xướng là bài thơ “NHỚ VIỆT TRANG” của Tâm Minh. Kế tiếp là các bài “họa” của Huệ Thu, Trần Vấn Lệ, Huỳnh Sơn, Đồng Nhân và Nguyên Sang. Lời thơ lúc thì như thăm hỏi thường tình, lúc thì như gợi nhớ người, nhớ cảnh, lúc lại có vẻ hờn dỗi đùa cợt trách móc v.v… thôi thì muôn vẻ! Hình ảnh xứ sương mù chập chờn ẩn hiện.

Bài xướng: NHỚ VIỆT TRANG

Từ chốn xa xăm nhớ Việt Trang
Tiếng Lòng thi sĩ chắc còn vang?
Vang trong đồi núi đùa sương sớm
Vang giữa cỏ cây bỡn nắng vàng
Vang với nàng Thơ chào gió tới
Vang cùng bạn Rượu đón mùa sang
Hay người thầm lặng leo rêu đá
Chờ bạn tri âm tại Dốc Làng?

Tâm Minh
(Virginia, 10-2006)

Bài họa 1: NHỚ VIỆT TRANG

Đã lâu tưởng vọng nét nghiêm trang
Dẫu giấu mà danh vẫn cứ vang
Nghĩ bác tình sâu và nghĩa nặng
Thương nhau máu đỏ với da vàng
Vừa nghe ngày Tết âm thầm đến
Đã thấy mùa Đông lại đã sang
Chợt nhớ những ai Đà Lạt cũ
Nhớ như là nhớ dốc Nhà Làng

Huệ Thu
(California, 10-2006)

Bài họa 2: NHỚ VIỆT TRANG

Lâu quá rồi nha bác Việt Trang
Gọi hoài chưa thấy một âm vang!
Lẽ nào lòng chẳng còn lưu luyến
Có thể tình chưa đậm đá vàng?
Nơi đó vui thôi từng lối mộng
Ở đây buồn lắm mỗi Thu sang...
Mới hay xa mặt là xa hết
Gặp gỡ mong chi nữa Hội Làng!

Trần Vấn Lệ
(California, 10-2006)

Bài họa 3: NHỚ VIỆT TRANG

Gác kiếm về vui chốn thảo trang
Mà đời còn dội những âm vang
Lời thơ xanh biếc hồ Than Thở
Vần điệu hồng tươi đập Suối Vàng
Chẳng mộng hương nồng mùa hạ tới
Không buồn sắc bạc tiết thu sang
Tâm an hoan lạc cùng thi phú
Tạo nét đan thanh đẹp xóm làng.

Huỳnh Sơn
(New Jersey, 10-2006)

Bài họa 4: NHỚ VIỆT TRANG

Ai về đến viếng Phạm gia trang
Thi phú gần xa dội tiếng vang
Như gió mơn man cành liễu biếc
Như sương rơi đọng cánh mai vàng
Như lời suối hát theo mây đến
Như tiếng rừng reo quyện nước sang
Chốn cũ người xưa đong nỗi nhớ
Ngày nao trở lại dốc Nhà Làng?

Huỳnh Sơn
(New Jersey, 10-2006)

Bài họa 5: NHỚ VIỆT TRANG

Lui về ẩn náu chốn điền trang
Nghe vọng câu hò tiếng hát vang
Ngày nắng giỡn đùa bầy bướm trắng
Đêm sương ngồi ngắm ánh trăng vàng
Xung quanh lân lý vui kề cận
Tật bệnh bà con sẵn chạy sang
Tuổi hạc càng cao đi đứng khó
Hết mong viếng cảnh dốc Nhà Làng.

Đồng Nhân
(Ohio, 11-2006)

Bài họa 6: NHỚ VIỆT TRANG

Ung dung cánh hạc chốn gia trang
Thi phú rong rêu vẫn mãi vang
Duyệt Ứng ngày nao cành Lệ* trắng
Trà Sơn buổi ấy nét Thơ vàng
Quê nhà nhớ lắm khi Xuân đến
Đất khách mong gì lúc Hạ sang
Hôm sớm cố vui cùng kỷ niệm**
Một thời thương quá dốc Nhà Làng.

Nguyên Sang
(Đà Lạt, cuối Thu năm Bính Tuất, 10-2006)

     Nguyên Sang, một bạn thơ trong nước cũng nổi hứng tham gia thú chơi thơ và đóng góp bài họa nói trên rồi còn cẩn thận ghi thêm lời chú thích:
     *Viêt tắt của chữ Cát Lệ Lan, tên một loài lan trong vườn của Lan Hinh ở dốc Nhà Làng ngày trước.
     **Ông Việt Trang trong câu chuyện thường hay nhắc đến hội Trà Sơn và tâm sự rằng bạn bè trước giờ người mỗi phương; nhớ nhau nay chỉ còn biết tìm trong kỷ niệm....

*

     Nhận được bài thơ “xướng” và những bài thơ “họa” với điệu vần đầy tình cảm nói trên, Việt Trang đáp lễ và đóng góp thêm một bài thơ “họa” nữa với nhan đề “HỒI ÂM”:

HỒI ÂM

Quanh quẩn đi về với thảo trang
Tiếng thơ viễn xứ chợt âm vang
Áo cơm bận bịu đùa sương gió
Ấm lạnh khuây khoa thiếu bạc vàng
Chen giữa chợ đời tình hiếu hữu
Vui cùng thiên hạ nét cao sang
Người xa muôn dặm trời quê Mẹ
Tương cảm hồi âm sợ lỡ làng.

VIỆT TRANG
(Trà Sơn, Đà Lạt, 11-2006)

     Nhân dịp Việt Trang đã bỏ bạn thơ để thanh thản ra đi vào cõi vĩnh hằng, vội ghi chép lại ít vần thơ để tưởng nhớ đến người khuất bóng nhân ngày giỗ năm thứ hai: 24 tháng 7 năm 2012.

Tâm Minh

(Virginia, 24-7-2012)

 6.bmp - 2.25 Mb

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tạp Ghi Tưởng Nhớ Việt Trang Xứ Sương Mù _ (Tâm Minh) (Thơ_tạp ghi)