Tựa Lưng Đồi Đà Lạt _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)

  • PDF

 
TỰA LƯNG ĐỒI

ĐÀ LẠT

daquy1.jpg - 22.79 Kb

Có thể bây giờ nhà đổi số
Có thể bây giờ đường đổi tên
Nhưng em, như căn nhà đó, con đường đó
Không bao giờ anh quên!
 
Con đường nào cũng đi lên
Khi ta bắt đầu đi từ thung lũng
Thung lũng hoa quỳ vàng gợn sóng
Nhà em trên cao kia mà,
 
Hai cây đào trước ngõ mùa Xuân đang ra hoa…
Đào Đà Lạt màu đỏ
Em, má hồng hồi nhỏ
Thơm ngát gió ngày Xuân…
 
Em là niềm bâng khuâng
Của anh từng chiều sớm
Hoa quỳ vàng lốm đốm
Nắng vàng tươi áo em…
 
Có thể đường đổi tên
Có thể nhà đổi số
Trái tim không đổi chỗ
Muôn đời Đà Lạt ơi!

*

Anh từ thung lũng lên đồi
Em là mặt trời rọi xuống
Ngay cả chiều nắng muộn
Em, Bình Minh Của Anh!
 
Trần Vấn Lệ

1.tranvanle.bmp - 111.05 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Tựa Lưng Đồi Đà Lạt _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)