Bài Thơ Gửi Bố _ (Vũ Đức Nghiêm) (Thơ)

  • PDF

BÀI THƠ GỬI BỐ

Bố ơi, có những chiều
Trên đồi thông gió reo
Mưa giăng mờ Đà-lạt,
Con nhớ bố thật nhiều.

Những ngày bố đi xa,
Con mong bố về nhà
Vui gia đình ấm cúng,
Mẹ con đỡ bơ vơ.

Nhớ hôm bố nghỉ phép,
Đà-lạt nắng huy hoàng,
Mẹ vui trào nước mắt,
Tụi con mừng reo vang.

Trời cao xanh như ngọc,
Bố mẹ cho đi chơi.
Chưa bao giờ Đà-lạt
Đẹp như thế bố ơi.

Tụi chúng con bẩy đứa
Tung tăng chạy trên đồi,
Bố mẹ ngồi sung sướng,
Ngắm chúng con reo cười.

Hồ Xuân Hương gió lộng,
Nước xanh, sóng nhấp nhô.
Cả nhà đi xuống bến
Thuê ba “pê-đa-lô”

Thác Cam Ly sủi bọt,
Con đường dốc chênh vênh,
Lều cỏ ăn pic-nic
Giũa núi rừng mông mênh.

Chiều đi Hồ Than Thở,
Mặt nước phẳng như gương,
Hàng thông cao soi bóng
Giữa khung trời mờ sương.

Rồi cả nhà đi chợ,
Bố mua gỏi bò khô,
Thịt bò viên, bò bía
Tụi con ăn thật no.

Ôi, ngày vui mau qua,
Rồi bố lại đi xa,
Mẹ ngập ngừng nhìn bố,
Niềm lưu luyến thiết tha.

Xe khuất đầu phố vắng,
Cả nhà còn trông theo.
Lòng nhớ thương chĩu nặng,
Trên đồi thông vẫn reo.

Đà-lạt nhiều mây trắng
Về đâu, lững lờ bay.
Tụi con buồn nhớ bố,
Pleiku, bố có hay?

VŨ ĐỨC NGHIÊM

(Viết thay các con, Pleiku 1964)

3.jpg - 94.11 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Bài Thơ Gửi Bố _ (Vũ Đức Nghiêm) (Thơ)