Người Về Đà Lạt, Tôi Về Đà Lạt _ (Huệ Thu) (Thơ)

  • PDF

1.huethu3.jpg - 15.33 Kb

NGƯỜI VỀ ĐÀ LẠT,

TÔI VỀ ĐÀ LẠT

Người về Đà Lạt tháng năm
Tôi về Đà Lạt hôm rằm tháng Giêng
Mỗi người đi một đường riêng
Bích Câu kỳ ngộ vô duyên, thôi đành!

Tháng Năm - nắng, núi rừng xanh
Người về chắc đứng lặng nhìn quê xưa?
Tháng Giêng - đêm có trời mưa
Tôi về nghe lạnh, không ngờ mưa Xuân

Người về, lòng có bâng khuâng,
Có ai thầm hỏi chuyện gần, chuyện xa
Tôi về, cơn gió bay qua
Tháng Giêng Đà Lạt như là không quen!

Người về có tựa Lâm Viên,
Hay ngồi dưới thác Prenn ngậm ngùi?
Tôi thì nhìn Cam Ly trôi,
Bóng mây lãng đãng, bước người lang thang...

Tôi, người - ai nhỉ hoang mang,
Năm tàn cuộc chiến cũng tàn mộng mơ
Nếu còn đây những bài thơ
Là cơn nước mắt chỉ chờ chực tuôn!

Ôi Đà Lạt! Ôi Quê Hương
Về đây chi để thấy buồn rồi xa
Trạng nguyên đỏ những mái nhà
Máu hay lệ hỡi mưa Đà Lạt mưa?”

Huệ Thu

dalat_2.jpg - 18.49 Kb 

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Lục Bát Người Về Đà Lạt, Tôi Về Đà Lạt _ (Huệ Thu) (Thơ)