Một Ngày Đà Lạt _ (Tiêu Sa) (Thơ)

  • PDF

2.dalat8.jpg - 105.24 Kb

MỘT NGÀY

ĐÀ LẠT

Đêm nay trong giấc ngủ
Mơ về thăm quê hương
Chiều cao nguyên mưa phủ
Lang thang giữa phố phường…
Hàm Nghi giờ đã mất
Cố tìm dấu vết xưa
Buồn ngập tràn chất ngất
Lệ nhòa với giọt mưa!
Linh Sơn chiều buông tiếng
Nghe trống vắng hoang sơ
Đâu đây lời kinh nguyện
Ngày vui đến bao giờ?
Trèo dốc cao Võ Tánh
Bồ Đề đã đổi tên
Cũng như đời bất hạnh
Nên chợt nhớ - chợt quên!
Ghé qua ngôi trường cũ
Thăm thung lũng quỳ vàng
Bùi Thị Xuân đã ngủ
Theo với bụi thời gian!
Dừng chân thăm Võ Tánh
Nhớ ngày vui năm xưa…
Nhìn ngỡ ngàng quang cảnh
Thảm đạm hàng kẽm thưa
Ngước mắt nhìn Năng Tĩnh
Đau xót tận thâm tâm
Hồn khóc thầm câm nín
Thụ Nhân cần trăm năm!
Xin Giáo Hoàng Học Viện
Giờ trắng lắm màu mơ
Đồi Cù bao kỷ niệm
Tuổi học trò rất thơ…
Bích Câu hình như đẹp
Hoa lá nhiều hơn xưa
Thủy Tạ thôi khép nép
Ngói rêu, tường vôi rạn
Bỗng thấy lòng quạnh hiu!
Địa Dư bên lối nhỏ
Chừng như rộn ràng hơn
Ngước mắt nhìn qua ngõ
Bạn xưa còn cô đơn?
Trên đỉnh đồi ga vắng
Tàu tiễn người ra đi
Nghe mưa chiều thêm nặng
Mấy ai ngờ biệt ly?
Trở về ngang Palace
Một mình trên đỉnh cao
Riêng vùng trời bát ngát
Người xứ ngoại ra vào!
Buồn theo mưa xuống phố
‘‘Chợ Mới đà xiêu nghiêng
Nhìn người qua bỡ ngỡ
Mưa, từng giọt triền miên…
Đổi thay đành chấp nhận?
Điêu tàn chỉ xót xa
Đá vàng ôi thân phận
Một kiếp sống không nhà!
Thẫn thờ lau nước mắt
Đà Lạt chiều mưa bay
Nghẹn ngào như đánh mất
Một thoáng đời hôm nay.......

TIÊU SA

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Một Ngày Đà Lạt _ (Tiêu Sa) (Thơ)