Chuyến Xe Định Mệnh _ (Phạm Văn Thanh) (Truyện)

  • PDF

634077220139090140_200x133.jpg - 9.85 Kb

CHUYẾN XE 

ĐỊNH MỆNH 

Vì muốn dành dụm tiền nên thay vì đáp phi cơ cho nhanh và an ninh hơn, Tuấn mua vé xe đò Minh Trung về Đà Lạt nghỉ phép. Xe Minh Trung là loại xe chở hành khách như loại xe wagon màu đen chạy trục lộ Đà Lạt - Sài Gòn. Xe có ba giẫy ghế ngồi, chen chúc nhau thì chứa được khoảng 10 người, còn hành lý được chất lên mui và che lại bằng tấm poncho nhà binh phòng mưa gió.

Chuyến xe khởi hành lúc 7 giờ sáng. Tuấn là người lên xe cuối cùng, nhưng may mắn được ngồi bên cạnh một cô gái thật xinh và duyên dáng trên hàng ghế trước với bác tài. Tuấn và nàng trao đổi vài câu chuyện xã giao. Cô gái người Bắc tên Băng Tâm, là một sinh viên đang học năm đầu Đại Học Kinh Doanh Đà Lạt, gia đình ở Đường Yên Đổ, Sài Gòn. Chỉ qua vài câu thăm hỏi, Tuấn có cảm tưởng như chàng và Tâm quen nhau đã từ lâu. Tâm tự nhiên, cởi mở và thân thiện chứ không kênh kiệu như đa số các cô gái đẹp khác. Tuấn hiểu ngay rằng, có Tâm trên chuyến xe, cuộc hành trình sẽ bớt mệt mỏi và đường cũng bớt dài hơn.
Tuấn quay sang Tâm gợi chuyện:
-Tâm nghỉ Hè với gia đình chắc vui lắm?
-Cũng vui, nhưng mấy tháng Hè qua nhanh quá.
Tuấn đồng ý:
-Đúng rồi Tâm. Mới hôm nào, tôi về Nha Trang nhập ngũ, bây giờ đã hơn nửa năm trôi qua rồi. Đi học xa nhà chắc là buồn lắm, Tâm nhỉ?
-Thời gian đầu thì buồn thật, sau đó quen dần anh ạ!
Tâm tò mò:
-Anh cũng xa gia đình vậy. À! mà anh học ở đâu?
-Khóa Sĩ Quan Hải Quân OCS ở Hoa Kỳ.
-Tiểu bang nào vậy anh?
-Rhode Island.
Tâm thành thật:
-Em cũng không biết tiểu bang Rhode Island nằm chỗ nào nữa.
-Gần New York, trên thủ đô Washington.
-Thế thì xa California, phải không anh?
-Xa lắm!
Trầm ngâm một lúc rồi Tâm hỏi tiếp:
-Anh ở bên Mỹ lâu không?
-Khoảng gần một năm.
-Đâu lâu lắm, anh nhỉ?
Tuấn diễu cho không khí cởi mở hơn:
-Thời gian trôi nhanh lắm, Tâm à! Như bóng câu qua cửa sổ ấy. Trai trẻ chả bao lâu mà đầu bạc mất thôi.
Bác tài nãy giờ chỉ chăm chú lái xe, bây giờ mới liếc nhìn Tuấn.
Tâm mỉm cười:
-Anh làm như già lắm vậy?
Tuấn trêu:
-Đâu còn trẻ như Tâm?
Chiếc xe vừa qua một khúc quanh gắt bên trái. Xe chật nên người Tâm ép sát vào Tuấn. Cặp đùi thon nhỏ của Tâm chạm vào đùi chàng nóng ấm. Tuấn cảm thấy lòng lâng lâng. Chiếc xe đã qua khỏi khúc quanh, Tâm ngồi thẳng lại, hai má đỏ hồng trên khuôn mặt trái soan. Tuấn nghĩ thầm: "Đẹp như nàng, chắc 'kép' đuổi đi cũng không hết. Nàng tự nhiên với mình vì bản tính của nàng như vậy đối với tất cả mọi người hay nàng có cảm tình với mình nên thân mật? Mình chủ quan quá không?" Tuấn kiếm chuyện nói để kéo dài cuộc đối thoại:
-Tâm đã có dịp xuất ngoại chưa?
Tâm lắc đầu nhè nhẹ:
-Chưa khi nào, anh! Nhưng Tâm có một người anh trai du học bên Mỹ đã hai năm. Anh Hòa của Tâm học tại UCLA, về Kỹ Sư Cơ Khí. Anh ấy đang sống chung với gia đình chú em ở Glendale. Anh Hòa bảo cuộc sống bên Mỹ buồn lắm. Nhớ bồ, anh ấy chỉ đòi về Việt Nam anh ạ!
Tuấn cười đùa:
-Có bồ ở Sài Gòn mà anh ấy còn dứt áo ra đi được là giỏi đó, chứ như tôi thì học Kỹ Sư Phú Thọ cũng tốt rồi. Vừa gần nhà vừa gần bồ. Cuối tuần dẫn bồ đi bát phố thú hơn nhiều, phải không Tâm? Tâm nhìn chàng cười tươi khoe hàm răng trắng đều như hạt bắp:
-Anh kinh nghiệm chứ Tâm chưa biết thú đó.
Tuấn trêu thêm:
-Xinh như Tâm thì thiếu gì chàng muốn theo Ngọ về?
Tâm mỉm cười e thẹn:
-Tâm xấu xí, ai mà thèm, anh đoán sai mất rồi.
-Thế thì chắc Tâm kén quá?
Di mũi giầy da mềm trên sàn xe, nàng nhỏ nhẹ:
-Tâm đâu dám!
-Hay ba má Tâm khó khăn? Phải để anh chàng nào đó lọt vào mắt xanh chứ? Nhiều khi mình phải khuyến khích những chàng nhát gái...
Tuấn ngập ngừng, giọng chàng nhỏ lại:
-Tôi cũng nhát lắm.
Tâm đưa tay vén tóc qua tai:
-Anh mà nhát thì còn ai bạo nữa?
-Gặp chuyện thật, tôi nhát lắm. Tâm không nhớ "Dạo ấy anh hiền và nhát quá" hay sao? Tâm cười ngượng ngùng, nhìn mông lung ra ngoài cửa xe, rồi lảng qua chuyện khác:
-Anh thích thơ văn?
Tuấn gật đầu:
-Thơ văn khiến tâm hồn mình phong phú hơn, phải không Tâm?
-Tâm cũng nghĩ như anh. Nhưng ba me Tâm bảo con gái mà giàu tình cảm và lãng mạn quá về sau chỉ khổ thân.
Tuấn phát biểu quan điểm của chàng:
-Khổ, có lẽ do nơi số mạng, chứ giàu tình cảm mình mới dễ thông cảm người khác. Chỉ lo rằng tình cảm mình không đủ giàu và tim mình khô như nắm đất, chai như cục đá để không thể hiểu nổi, không cảm nổi tha nhân thôi.
Yên lặng vài phút, Tâm mới lên tiếng:
-Tâm cũng thích văn chương. Định vào Văn Khoa nhưng ba me Tâm nói Kinh Doanh giúp mình mưu sinh dễ và thực tiễn hơn.
Tuấn liếc nhìn nàng rồi nhẹ nhàng an ủi:
-Học gì cũng tốt, Tâm à! Miễn là mình thích ngành mình học, với lại cũng tùy theo hoàn cảnh gia đình nữa. Nếu cần giúp đỡ gia đình thì môn nào giúp mình kiếm việc dễ hơn có lẽ sẽ tốt hơn, Tâm nghĩ như vậy không?
Tâm gật nhẹ đầu, khẽ nói:
-Vì vậy, Tâm mới học Kinh Doanh đấy.
Tâm mở cái túi da để dưới chân, lấy ra một quyển sách dầy đưa cho Tuấn. Nàng nói:
-Tâm vừa mua hôm trước, mới đọc được vài truyện. Em mang theo để đi đường đọc cho vui. Anh đã xem chưa?
Tuấn lật xem mục lục quyển Tuyển Tập Những Truyện Ngắn và lướt qua một số hình ảnh của những nhà văn trong sách, chàng trả lời:
-Vài truyện đã đọc qua, nhưng lâu quá rồi nên tôi chẳng nhớ chi tiết thế nào nữa.
Tâm vui vẻ:
-Nếu anh thích, Tâm cho anh thuê lại đấy. Chỗ quen biết, chỉ năm đồng mỗi ngày thôi.
Tuấn cũng vui vui với tính dễ thương của Tâm, đùa thêm:
-Chỗ quen biết thì năm đồng, còn bạn bè phải tính mười đồng mới có lời chứ?
Vài người ngồi trên băng ghế sau bật cười.
Tâm ra điều kiện:
-Anh biết không? Tâm thích kính biếu cho ai mà Tâm coi là bạn thân đó anh.
-Tâm khôn quá! Mua thì không phải nợ. Nhận quà tặng thì mang nợ suốt đời có đúng vậy không? Tâm diễu:
-Anh thông minh ghê!
Tuấn nhún vai, làm ra vẻ kiêu hãnh:
-Thông minh nhất nam tử mà.
Tâm nhìn bác tài. Bác tài cười tủm tỉm, có vẻ thú vị.
Quay qua Tâm, Tuấn nói nho nhỏ:
-Tôi muốn được làm "Chúa Chổm" Tâm ạ!
Tâm nhìn chàng cảm động. Tuấn nhìn lại nàng, ánh mắt chan chứa thân tình. Tuấn cảm thấy lòng mình thật ấm áp, luồng điện ấm truyền vào tim từ phần thân thể bên phải tiếp xúc với Tâm. Chàng chậm rãi tiếp:
-Đùa cho vui, chứ Tâm giữ mà đọc. Khi nào xong, tôi hỏi mượn sau cũng được.

Tâm không trả lời. Hai người ngồi im lặng, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng. Xe đôi lúc dằn xóc vì đường xấu. Sự đụng chạm làm Tuấn cảm được da thịt mềm mại của Tâm dù ngăn cách bởi làn vải quần áo mặc. Mùi nước hoa thoang thoảng của nàng đã bắt đầu quen thuộc với chàng. Lòng Tuấn hình như hân hoan và rộn ràng quá. Chàng chưa hề có cảm giác đặc biệt này với bất kỳ người con gái nào từ trước tới giờ. Tâm vẫn yên lặng nhìn khung cảnh hai bên đường chạy lùi về phía sau vùn vụt. Chàng thanh niên lần đầu tiên quen biết đã làm nàng suy nghĩ nhiều. Chàng thông minh, tế nhị và thật dễ mến. Tâm cảm được tâm hồn chàng một cách dễ dàng và thân thiện với chàng thật tự nhiên. Tâm thấy lòng mình giao động và thầm mơ ước vu vơ.

Tới trưa, đến Định Quán, bác tài ghé vào một quán cơm quen. Xe ngừng, bác tài lên tiếng:
-Bà con cô bác ơi! Mình ăn cơm trưa ở đây xong sẽ tiếp tục.
Tuấn mở cửa nhảy xuống xe. Tâm cũng xuống theo. Chàng mời Tâm dùng cơm trưa chung cho vui. Tâm đồng ý. Tuấn và nàng bước vào quán cơm bên đường. Nhiều quán cơm khác dựng lên san sát nhau. Tuy nhiên, Tuấn thấy quán cơm bác tài ghé vào có vẻ sạch sẽ và hấp dẫn nhất nên vào đấy, kiếm chỗ ngồi. Tuấn nhìn lên bảng thực đơn, rồi quay sang hỏi Tâm:
-Tâm ăn gì? Cơm dĩa có cơm gà, cơm sườn, cơm chiên thập cẩm, cơm bò kho, chả trứng?
Tâm trả lời:
-Anh chọn món gì thì gọi cho Tâm luôn.
Tuấn thấy lòng vui vui:
-Thôi cơm chiên thập cẩm nhá Tâm?
Tâm gật đầu. Nhìn thấy bác tài đang rót bia ra ly đá, Tuấn đùa:
-Uống la-dze 33 nhá Tâm?
Tâm nheo mắt nhìn chàng, chun mũi lại:
-Anh uống đi. Cho Tâm một chai xá-xị cũng được.
Tuấn lại được dịp trêu:
-Đùa cho vui, chứ anh uống xá-xị cũng say đó Tâm.
Tâm giả vờ không hiểu, mở to mắt nhìn chàng hỏi:
-Thật không? Xá-xị cũng làm say hả anh?
Tuấn nói nhỏ chỉ vừa đủ để Tâm nghe:
-Ngồi bên Tâm, anh uống gì cũng say được.
Tâm bẽn lẽn, hai má đỏ hồng không nói. Bà chủ quán ngước nhìn chàng chờ đợi. Tuấn bảo bà chủ quán làm cho hai đĩa cơm chiên thập cẩm và hai chai xá-xị. Chàng hỏi Tâm dùng thêm gì nữa không. Tâm lắc đầu:
-Đủ rồi anh.

Tuấn nhìn Tâm rồi nhìn quanh. Hành khách trên hai xe Minh Trung và chiếc xe đò lớn đã vào đầy những quán cơm bên đường. Người ăn cơm, kẻ uống nước, nói chuyện huyên náo. Trời giữa trưa thật oi bức, không một làn gió nhẹ nên dù chiếc quạt máy trên mặt tủ lạnh đã quay hết tốc độ, quạt qua quạt lại mà cũng không đủ mát. Khoảng mười lăm phút sau, con gái bà chủ quán bưng hai đĩa cơm nóng hổi và hai chai xá-xị đã mở nắp ra đặt lên bàn trước mặt Tuấn và Tâm rồi hỏi:
-Cô cậu cần gì nữa không?
Tuấn nói không và cám ơn. Chàng rót xá-xị vào hai ly sẵn đá đập vụn trong khi đó Tâm lấy giấy kín đáo lau muỗng. Tuấn và nàng vừa ăn vừa chuyện vãn.

Cơm trưa xong, mọi người lại ra xe. Bác tài kiểm điểm xem còn thiếu ai không, rồi rồ máy xe từ từ chạy tiếp.

Trong suốt đường đi Đà Lạt, nhiều hành khách nhắm mắt nghỉ ngơi, chàng và Tâm lúc thì chuyện vãn, lúc cũng nhắm mắt cho đỡ mệt. Bác tài cho biết Việt Cộng đã đào đường, đắp mô tuần trước, cách Định Quán chừng hơn cây số làm kẹt đường hàng ngày trời. Tuấn nghĩ thầm: Chỉ sợ xe bị trúng mìn hoặc du kích chận xe, lùa thanh niên vào rừng thôi, chứ kẹt đường mà có Tâm bên cạnh, mình càng vui hơn. Tuấn thấy Tâm tế nhị, có óc khôi hài và nhận xét bén nhậy. Tâm hồn nàng phong phú, giàu tình cảm và khoáng đạt. Với tính tình trẻ trung, đơn giản và dễ thương, Tâm thật hợp với lối sống bình dị của chàng. Tâm lại đẹp, cao và thân hình cân đối đúng là mẫu người Tuấn mong muốn.

Xế chiều, xe mới đến chân Đèo Prenn. Xe chạy ngang qua Thác Prenn, Tâm chỉ giòng nước trắng xóa đổ ào ào từ trên cao xuống, bảo Tuấn rằng nàng chưa có dịp đi Thác Prenn và Ponguar nhưng đã tới thăm Thác Cam Ly và Datanla với bạn bè. Không khí bắt đầu lạnh dần. Từ đây đến Thành Phố Đà Lạt còn khoảng ba mươi cây số nữa. Xe đang leo đèo. Bên phải là núi, bên trái là vực sâu, nhiều chỗ sương mù phủ kín, nhìn chẳng thấy đáy. Tâm chỉ dám nhìn he hé xuống vực, nàng nói:
-Trông rợn quá, lỡ té xuống vực thì tan xác mất.
Bác tài cười hềnh hệch:
-Yên chí cô hai à! Tui hai mươi năm lái xe. Đường này tui thuộc nằm lòng mà.

Càng gần Đà Lạt, thông càng nhiều và nhiều chỗ khí núi bốc ra mù mịt, bác tài phải bật đèn pha và chạy thật chậm lại. Nét mặt Tâm có vẻ lo lắng hồi hộp. Đến bến xe Đà Lạt - Sài Gòn lúc nắng chiều sắp tắt. Trời Đà Lạt trong sáng hơn nhưng vẫn lành lạnh. Tâm mở cái túi da lấy áo len mỏng màu rêu khoác lên người. Sau khi lấy hành lý, Tuấn gọi một chiếc taxi về nhà. Nhà Tuấn ở Đường Tăng Văn Danh cũng cùng đường lên Viện Đại Học Đà Lạt nên chàng mời Tâm lại đi chung với nhau. Trên taxi, Tuấn ân cần hỏi:
-Đi xe cả ngày, Tâm có mệt lắm không?
Tâm cảm động:
-Có anh đi chung chuyến xe, chuyện trò thật vui, vừa bớt mệt vừa mau đến. Anh thấy vậy không? Tuấn gật đầu, nhìn nàng âu yếm:
-Nhưng bây giờ đang buồn vì chúng mình sắp xa nhau rồi. Chẳng biết khi nào mới gặp lại Tâm?
Tâm cắn nhẹ môi, hơi ngập ngừng, nhỏ giọng:
-Em mới lên đây học vào đầu niên học vừa qua, ít bạn lắm. Khi nào rảnh, mời anh ghé đến Tâm chơi.
Tuấn hân hoan nhưng xã giao:
-Tôi chỉ ở Đà Lạt khoảng mười ngày rồi về Sài Gòn. Trong thời gian ở đây, tôi hứa sẽ tới thăm nếu Tâm không ngại.
-Tâm sẽ vui lắm nếu gặp lại anh.
Tuấn trao quyển sách cho Tâm. Nàng dịu dàng bảo:
-Nếu không chê, anh giữ quyển sách này làm kỷ niệm.
Biết rằng Tâm thật lòng và không nhận thì nàng buồn, Tuấn nhìn nàng trìu mến:
-Cảm ơn Tâm. Món quà này rất quý đối với tôi.
Tâm e thẹn nhìn lại Tuấn, ánh mắt hồ thu như giam giữ hồn chàng trong đó.

Chiếc taxi chạy vòng theo bờ Hồ Xuân Hương. Hai bên đường, hàng thông già vươn lên cao vút. Nhiều người vẫn còn hóng gió hoặc câu cá trên những chiếc cầu gỗ sơn nhiều màu, bắc lan ra ngoài mặt hồ. Giữa hồ, vài chiếc pédalo đang đạp nước chậm rãi để lại đằng sau sóng nước hình chữ V lan nhè nhẹ trên mặt nước phẳng lặng phản chiếu những giọt nắng cuối ngày còn sót lại. Bên kia hồ là Nhà Thủy Tạ màu trắng in hình trên nền trời xanh lơ.

Xe đã đến Ngã Ba Chùa. Nhà Tuấn ở xóm này nhưng chàng bảo bác tài xế taxi chạy về Viện Đại Học Đà Lạt trước. Chẳng mấy chốc, xe đã lên đầu dốc trường Bùi Thị Xuân. Tháp Chuông Nhà Nguyện trong khuôn viên Viện Đại Học đã hiện ra mờ mờ trong sương chiều. Lòng Tuấn bồi hồi vì đã xa thành phố Đà Lạt gần năm rồi. Ngày xưa, cũng con dốc này, cũng con đường này chàng đã lết mòn bao nhiêu đôi giầy đi học. Suốt bao năm ròng rã, từ những ngày mùa Xuân, tiết trời vẫn lành lạnh nhưng bầu trời trong xanh và cao vút, Tuấn đạp xe hàng chục cây số lên Trường Trung Học Trần Hưng Đạo, cho đến những buổi sáng mùa Thu trắng sương mềm, chàng co ro, nách cắp sách, hai tay cho vào trong túi quần, rảo bước chung với từng nhóm nữ sinh Bùi Thị Xuân trên đường lên Viện Đại Học Đà Lạt. Mấy cô nữ sinh áo trắng trinh nguyên hay áo tím màu mực đọng, sách vở ôm trong tay, trông thướt tha hiền lành nhưng khi tụm năm tụm ba thì nghịch ngợm cũng chẳng kém gì con trai. Mấy nàng đi trước, giả bộ đi thật chậm lại cản đường, nhóm đi sau vừa đi vừa đếm nhịp theo bước chân Tuấn, đọc trại thơ Đi Chùa Hương trêu rồi khúc khích cười với nhau, một cô thỏ thẻ: "Chàng ơi! Đi đâu mà vội mà vàng?

Thuở làm sinh viên đại học, Tuấn cảm thấy mình lớn hẳn. Tuy vậy, những khi bị trêu ghẹo, trong lòng chàng tuy thích thú, nhưng hai tai nóng bừng, mặt mũi đỏ gay như người say rượu. Thấm thoát mà đã mấy năm trôi qua, kỷ niệm thư sinh vẫn còn nguyên vẹn trong lòng nhưng sao Tuấn cảm thấy tiếc nuối cho tuổi ấu thơ của mình đã qua nhanh. Đang nhớ về tuổi thơ, Tuấn nghe Tâm bảo bác tài chạy xuống con đường dẫn vào Khu Cư Xá Sinh Viên. Xe vừa chạy ngang qua cổng Viện Đại Học với hai cánh cổng chấn song sắt khép kín, Tuấn chỉ thấy mập mờ trong bóng tối nhá nhem tấm bảng đồng chữ nổi gắn trên cột đá.

Tâm chỉ chỗ cho bác tài đậu xe. Tuấn mở cửa xe cho Tâm. Bác tài khuân hành lý của nàng ra, chỉ một cái va-li nhỏ và một cái túi da xách tay. Tuấn bảo bác tài xế taxi đợi, rồi xách va-li giùm Tâm vào phòng. Trời đã chạng vạng, ngọn đèn điện vàng vọt soi ánh sáng dọc hành lang khu cư xá. Tâm gõ cửa phòng, cô bạn gái ở chung phòng với Tâm mở cửa và reo lên:
-Tưởng mi quên đường về rồi chứ?
Tâm cười với bạn:
-Nhớ mi nên lại mò về đấy.
Tâm giới thiệu Tuấn với Kim Cúc. Chàng và Cúc nói với nhau vài câu xã giao rồi Cúc đỡ lấy va-li trên tay chàng đem vào phòng trong. Tâm vào bếp rót cho chàng một ly nước:
-Anh ngồi chơi uống nước, đợi Tâm một chút nha!
Tâm mở xắc tay, lấy bút viết địa chỉ trong lúc Cúc nháy mắt với Tâm mỉm cười một cách ranh mãnh. Tuấn nhấp ngụm nước, cầm mảnh giấy trao từ tay Tâm, đứng dậy kiếu từ:
-Thôi gặp lại Tâm sau. Bác tài đang đợi ngoài xe. Tôi về cô Cúc. Tâm và Cúc ngủ ngon nhá!
Tâm và Cúc chào lại rồi tiễn chàng ra cửa. Tâm dặn:
-Anh nhớ ghé thăm em.

Chiếc xe taxi đưa Tuấn về đến nhà thì đồng hồ đã chỉ 8 giờ 10 phút tối. Mẹ Tuấn, em gái chàng và cả Thịnh, bồ của nó cũng có mặt, đang dùng cơm tối. Mọi người rất vui mừng vì chàng đã bất ngờ về thăm gia đình. Tuấn mở chiếc Samsonite lấy hai gói quà đưa cho mẹ và em gái của chàng. Mẹ và em Tuấn vừa mở quà vừa hỏi thăm đủ thứ chuyện xảy ra từ hồi chàng mới nhập ngũ. Mọi người trong gia đình đều bảo rằng Tuấn trông lạ và khỏe mạnh hơn với làn da rám nắng và mái tóc lính ngắn cũn cỡn. Đến khuya, Tuấn mới tắm rửa rồi lên giường ngủ. Giường nệm, mùi mền gối cũ khiến chàng cảm thấy như được sống lại thuở còn thơ dại, nhưng hình ảnh Tâm vương vấn trong đầu làm Tuấn thao thức tới mãi gần một giờ sáng mới ngủ vùi vì mệt.

Suốt thời gian ở Đà Lạt, Tuấn nằm nhà vui chơi với gia đình, đi thăm bạn bè và đặc biệt dành nhiều thì giờ cho Tâm. Hôm thì Tuấn và Tâm đi dạo phố, ăn uống, xem phim hay tay trong tay tâm sự bên bờ Hồ Xuân Hương. Khi thì Tuấn và nàng lang thang trong khuôn viên đại học, hoặc chuyện vãn, đàn hát tại phòng nàng trong cư xá. Có hôm, Tuấn, Tâm và nhóm bạn của nàng lại rủ nhau lên Nhà Thủy Tạ nghe nhạc, nhìn sương dấy lên trên mặt hồ hư ảo.

Khuôn viên Viện Đại Học Đà Lạt vẫn không thay đổi gì mấy. Trường Khoa Học, Văn Khoa, Chính Trị Kinh Doanh vẫn những giãy giảng đường thấp, bảng đen vẫn mờ bụi phấn và con đường dẫn lên Thư Viện vẫn lào xào đá sỏi. Cảnh cũ đấy nhưng bạn bè xưa đâu làm lòng Tuấn man mác.

Thư Viện kia của những phút bâng quơ
Bài vở ngập mà cửa hồn vẫn mở

Tâm rất thích cây hoa ngọc lan trồng cạnh Văn Phòng. Cây hoa cao hơn nhưng trông cằn cỗi hơn. Những đóa hoa ngọc lan nhỏ nhắn điểm lác đác trên cây, phô sắc trắng như ngà trong đám lá màu ngọc bích. Tuấn ngắt một đóa ngọc lan đưa cho Tâm. Nàng cầm đóa hoa đưa lên mũi hít nhẹ rồi bảo:
-Mùi ngọc lan trang trọng hơn huệ, phải không anh?
Nói xong Tâm đưa cánh hoa sát vào mũi Tuấn. Chàng hít một hơi dài:
-Nhất là về đêm, nó có mùi thơm thoang thoảng thật dễ chịu.
Xoay xoay đóa hoa trên hai đầu ngón tay, Tâm tiết lộ:
-Anh Tuấn biết không! Lắm khi cây ngọc lan không kịp ra hoa nữa vì cứ ra được nụ hoa nào là mấy cô nữ sinh viên lại vặt trộm sạch sẽ.
Tuấn chỉ Tâm cười trêu:
-Còn ai vào đây nữa? Chính danh thủ phạm!
Tâm mỉm cười, nhìn nghiêng sang Tuấn, gật đầu thú nhận:
-Em chỉ là một trong những thủ phạm thôi.
Cả hai cùng cười vui, đều bước về phía Tòa Viện Trưởng.
Khoảng giữa Tòa Viện Trưởng và Văn Phòng, bể cá vàng lớn hình chữ nhật với hòn non bộ vẫn thi gan cùng tuế nguyệt. Vài búp sen hồng nhạt vươn lên cao khỏi mặt nước rong rêu. Đôi ba đóa hoa súng màu hồng phấn và màu trắng đang hé nở phô nhụy vàng ối trông thật đẹp. Tuấn chỉ một đóa hoa súng mới nở giữa hồ sát hòn non bộ, hỏi Tâm:
-Tâm thích hoa sen hay hoa súng hơn?
Tâm cúi xuống lấy tay vuốt nhẹ cánh hoa sen như lụa, ngước nhìn chàng trả lời:
-Em thích mùi hoa sen nhưng lại thích hoa súng hơn vì cách kết cấu của đài hoa, cánh hoa cũng như lá nhỏ nhắn dễ thương hơn.
Tuấn cũng đồng ý:
-Cánh hoa súng dầy, khi nở xòe đều, thẳng thớm hơn hoa sen. Cánh hoa sen úp, to nhưng mỏng manh. Lá hoa súng hình trái tim màu xanh đậm hoặc hơi vàng khi còn non, trông láng mướt như ngọc. Tâm và Tuấn ngồi xuống cạnh bệ hồ. Làn gió nhẹ thoang thoảng mùi nước hoa Chanel khiến lòng Tuấn lâng lâng. Tuấn đưa thêm nhận xét:
-Hơn nữa, hoa lá của sen thô và ngất ngưởng trên mặt nước, trái lại hoa và lá hoa súng nổi sát mặt nước trông trang nhã hơn hoa sen nhiều.
-Em cũng nghĩ như vậy.
Tâm cúi nhìn khắp trong hồ sen, nàng nói với Tuấn:
-Tìm mãi cũng chẳng thấy chú cá vàng nào cả. Hôm trước em thấy nhiều cá lắm mà: cá đen, cá trắng và cá vàng.
-Có lẽ chúng nấp trong hốc cây, dưới những lá sen to héo úa hay trong lùm thủy trúc. Ngưng lại vài giây, Tuấn cười cười nhìn Tâm:
-Hay đã bị mấy chàng sinh viên câu lên mần thịt rồi?
Tâm phụ họa:
-Dám lắm anh! Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò mà.

Tuấn và Tâm lang thang khắp nơi, quanh những gốc anh đào chưa khai hoa, lên cầu Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài đỏ chói bắc ngang qua lạch nước nhỏ cạnh Thư Viện. Cây cầu gỗ cong, giống kiến trúc Trung Hoa, hình như mới được sơn phết lại, trông nước sơn còn mới. Cạnh con lạch là vài cây liễu rủ lá nhắc Tuấn nghĩ đến câu thơ Kiều:

Dưới cầu nước chảy trong veo
Bên cầu tơ liễu bóng chiều thiết tha.

Lần từng phiến đá lót đường xuống Trường Chính Trị Kinh Doanh. Bức tượng đồng đen của vị Hồng Y Tổng Giám Mục giáo phận NewYork và cũng là một học giả uyên thâm, lừng danh thế giới trước giảng đường mang cùng tên Spellman, rêu xanh phủ lác đác. Tuấn và Tâm ngồi trên bậc đá lạnh nhìn qua bên kia thung lũng, thông giao cành vẫn xanh như xưa. Tâm rủ chàng hôm nào đi Thác hoặc Vallée d'Amour chơi, Tuấn đồng ý và đề nghị mời Kim Cúc đi chung vào thứ Bảy tới.

Tiếng chuông chợt ngân nga trong chiều làm Tuấn bỗng nhớ đến Nhà Nguyện trên đỉnh đồi, nên dìu Tâm thong thả đi lên hướng đó. Nhà Nguyện tô bằng đá sỏi và tháp chuông ba cạnh với hình thánh giá cao ngất trên không. Tuấn và nàng dắt tay nhau vào trong sân cầu nguyện lộ thiên.
Tâm hỏi nhỏ:
-Anh có đạo không?
-Có, đạo Khổng, thờ cúng tổ tiên.
-Gia đình em Công giáo.
-Tâm đi lễ Chủ Nhật ở đâu?
-Thường thì lên Nhà Nguyện này. Nếu siêng và có phương tiện, em qua Nhà Thờ Con Gà. Thỉnh thoảng, em cũng theo bạn lên Dòng Chúa Cứu Thế chơi. Dòng Chúa Cứu Thế tọa lạc trên đỉnh đồi cao, trông như tòa lâu đài thời Trung Cổ ấy.
Tuấn tâm sự:
-Anh có một người bạn rất thân tên Đức, cũng dân Công Giáo. Nhà nó ở Ngã Ba Chùa gần nhà anh. Hiện giờ nó đang học Luật ở Sài Gòn. Nếu gặp nó, Tâm nói chuyện về tôn giáo chắc hợp lắm. Anh và Đức xưa kia vẫn thường lên Dòng Chúa Cứu Thế thăm mấy vị linh mục và viếng Trại Gà Scala ở đó. Thú lắm!
Giọng Tâm bỗng chùng hẳn xuống:
-Phải chi anh ở đây lâu, tụi mình đi chơi nhiều nơi chắc vui lắm nhỉ? Tiện đây, em muốn làm một chuyện, anh làm chung với em nhá?
-Làm gì vậy Tâm?
-Anh cứ đứng yên lặng thôi. Em làm gì mặc em.
-Cũng được. Tâm cứ tự nhiên.
Tâm hướng về hình thánh giá, làm dấu rồi đứng lặng yên. Vài phút sau, Tâm vừa đưa tay làm dấu thánh giá vừa nói:
-Xong rồi, mình đi về anh.
Tuấn và nàng trở về khu cư xá. Tuấn muốn tới thăm Vinh, nên chàng nhã nhặn ngỏ ý với Tâm rồi từ giã, phóng xe ra hướng phố chợ.

Thứ Bảy trước hôm Tuấn trở lại Sài Gòn, chàng, Tâm cùng với cặp Cúc và Thiện rủ nhau đi Thung Lũng Tình Yêu gần Viện Đại Học. Tâm nấu mì gói tôm thịt và cả bọn ăn trưa ở cư xá xong mới khởi hành. Tuấn chở Tâm trên chiếc Lambretta 175 Special mượn của Thịnh, bồ của em gái chàng. Cúc ngồi trên xe Suzuki với Thiện. Tâm mặc quần dài bó sát người trông nàng mi-nhon và mạnh khỏe. Sau nhiều lần đi chơi chung với nhau, Tâm không còn ngại ngùng mà tự nhiên thân mật hơn. Nàng ngồi nghiêng một bên, vai đeo chiếc sắc da nhỏ quàng giây đeo qua cổ, vòng tay phải ôm ngang bụng chàng.

Cả bọn tới Thung Lũng Tình Yêu khoảng quá trưa. Vài người đang bách bộ bên bờ hồ, vài người đang đạp pédalo. Tuấn thuê hai chiếc pédalo, một cho Kim Cúc và Thiện, chiếc kia dành cho chàng và Tâm. Tuấn đỡ Tâm xuống chiếc xe đạp nước rồi Tuấn cùng nàng chậm rãi đạp ra giữa hồ. Cúc và Thiện đạp dọc theo bờ hồ phía xa xa.
Tâm thích thú nói:
-Em mới đạp pédalo lần đầu, cũng dễ phải không anh?
Tuấn trả lời:
-Như đạp xe đạp vậy thôi. Còn dễ hơn là đằng khác, vì nếu mình không đạp, xe đạp nước vẫn nổi, không đổ như xe đạp.
Tâm gật đầu cười:
-Có anh, em yên chí, chứ một mình em ngồi trên chiếc pédalo ở giữa hồ thế này chắc ghê lắm!
-Có gì ghê gớm đâu Tâm?
Tâm bẽn lẽn:
-Lỡ rơi xuống hồ hoặc có con thủy quái như ở Hồ Loch Ness bên Scotland chồm lên thì sao?
Tuấn thản nhiên:
-Nó ăn thịt mình là cùng chứ gì. Anh biết anh sẽ sống sót.
Tâm nhíu mày, vẻ hơi phụng phịu:
-Sao anh biết? Chắc anh cầu cho nó ăn thịt em để anh được sống?
Tuấn mỉm cười:
-Anh đâu ác thế. Sở dĩ anh biết như vậy vì thịt anh vừa hôi vừa dai, nó chê. Nó chỉ thích thịt của em, vừa mềm, ngọt vừa thơm nữa.
Tâm trở nên vui hơn:
-Em nghĩ nó sẽ đớp cả hai.
Tuấn diễu:
-Thì chúng mình được sống chung với nhau trong bụng con thủy quái, cũng thú lắm chứ?
Tâm e thẹn lặng yên. Nàng mở sắc tay lấy ra phong kẹo cao-su (chewing gum), vừa bóc giấy bạc vừa nói nhỏ:
-Anh nhắm mắt lại đi.
Tuấn làm theo lời Tâm, nàng đưa thỏi chewing gum lên môi chàng, rồi bóc một miếng khác bỏ vào miệng nhai nhóp nhép. Tuấn vốn không thích nhai gum vì mỗi khi nhai, bụng kêu lục bục và hình như chàng cảm thấy đói hơn. Nhai hết chất ngọt, Tuấn ném cục gum ra xa xuống nước. Từng vòng tròn đồng tâm loang rộng trên mặt hồ rồi biến mất dần. Chàng chỉ chỗ nước xao động, làm bộ hốt hoảng dọa Tâm. Nàng nhéo nhẹ cánh tay Tuấn, nũng nịu:
-Anh hư quá! Trêu em mãi thôi.
Tuấn sung sướng cười vui. Bầu trời trong xanh, lởn vởn nhiều cụm mây dị dạng, thỉnh thoảng lại che rợp bóng nắng. Mắt Tâm bỗng buồn thiu, nàng nhìn Tuấn nói:
-Giờ còn anh, còn vui, mai anh xa Đà Lạt em sẽ buồn lắm!
Tuấn quay sang Tâm, âu yếm:
-Anh sẽ nhớ Tâm nhiều lắm!
Trầm ngâm giây lát, Tâm ngước nhìn chàng, mắt nàng long lanh nửa đùa nửa thật:
-Chỉ có nhớ thôi sao anh?
Tuấn nao nức:
-Dĩ nhiên có cảm tình mới nhớ chứ? Cảm tình càng sâu đậm thì nỗi nhớ càng vời vợi.
Tâm cắn nhẹ môi:
-Thế nỗi nhớ của anh thế nào?
-Khó diễn tả chính xác, Tâm à! Nhiều khi mình cảm nhận được mà không cần phải diễn tả qua ngôn từ.
-Không dùng ngôn ngữ diễn đạt tình cảm thì bằng cách nào hả anh?
-Ánh mắt, nụ cười, thái độ, lối xử sự, hành động đều có thể diễn đạt tư tưởng của mình mà nhiều khi phải viết ra bao nhiêu trang giấy mới đạt được cùng mục đích. Tuy nhiên, lối này đôi khi cũng gây hiểu lầm, Tâm ạ!
Tâm ngẫm nghĩ vài giây rồi nói:
-Đúng rồi anh. Phải đợi đúng lúc, đúng dịp phải không anh?
Tuấn gật nhẹ đầu:
-Thông thường mình phải xử dụng tất cả những phương tiện có thể để diễn đạt, truyền thông tư tưởng hoặc tình cảm của mình đó Tâm. Thế mà cũng chẳng dễ đâu. Vẫn có lúc ông nói gà, bà nói vịt như thường.
-Em thích ngôn từ ngắn gọn nhưng hàm chứa tư tưởng và tâm hồn sâu sắc.
Tuấn đồng ý:
-Anh cũng vậy. Những lúc cần nói thì nói cho ra lẽ, còn không thì nghe nhiều tốt hơn nói nhiều, phải không Tâm? Đỡ ân hận vì mình đã nói sai, nói bậy.
Tâm nhìn mặt nước lăn tăn rồi ngước mắt nhìn chàng dịu dàng:
-Thế bây giờ đúng lúc để nói chưa anh?
Tuấn muốn trêu Tâm, giả bộ không hiểu:
-Nói gì Tâm?
Tâm ầm ừ trong miệng không trả lời. Tuấn nhìn Tâm chờ đợi. Nàng mắc cở vùng vằng:
-Anh kỳ quá! Mai anh đi xa rồi mà không có gì để nói hết sao?
Tuấn càng trêu già hơn:
-Ngôn từ trở thành vô dụng rồi Tâm ơi! Nó không thể diễn đạt được những gì anh muốn nói với em lúc này.
Tâm khẽ liếc chàng:
-Điều chính yếu, thật quan trọng thôi.
Tuấn nói vòng vo:
-Em ở lại vui.
Tâm cau mày phụng phịu:
-Không phải điều đó. Anh đi xa thì em làm sao vui được?
Tuấn tiếp theo ngay:
-Em học giỏi, thi đậu.
Tâm lắc đầu:
-Cũng không phải điều đó. Dĩ nhiên là em học giỏi và sẽ thi đậu rồi.
Tuấn ghé sát tai Tâm thì thầm:
-Anh nhớ em!
-Anh đã nói lúc nãy.
Tuấn nhăn trán ra điều suy nghĩ mấy giây rồi nhìn Tâm:
-Còn gì anh chưa nói nữa nhỉ? Ngồi bên người đẹp như em anh run quá, bao nhiêu ý tưởng bay đi đâu mất Tâm ạ! Em nhắc cho anh tí đi?
Tâm nhoẻn miệng cười, nàng không còn giữ được thái độ hờn giỗi nữa:
-Về anh và em.
Nghĩ trêu Tâm như thế đủ rồi, Tuấn nhìn sâu trong mắt nàng, đổi giọng chậm rãi:
-Anh có nhiều cảm tình và rất vui khi được quen em. Anh tiếc rằng chúng mình gần nhau chẳng bao lâu. Tuy thế, anh sẽ mang theo với anh tình cảm đẹp nhất về em.

Tâm nhìn Tuấn cảm động, cặp mắt nàng đẹp hiền dịu, mũi dọc dừa cao, môi mọng đỏ trên khuôn mặt trái soan trắng hồng trong nắng. Với thân hình thon cao mảnh dẻ và những đường cong nẩy nở, Tuấn thấy Tâm tuyệt đẹp.
Tuấn cầm bàn tay mềm ấm của Tâm, nhìn nàng say đắm, giọng như lạc đi:
-Tâm thương anh không?
-Anh nói trước đi.
Giọng Tuấn trầm xuống, ấm áp:
-Anh thương em nhiều lắm! Tuy mới biết nhau hơn một tuần nhưng anh cảm thấy như mình đã quen nhau từ lâu Tâm ạ!
Tâm xiết nhẹ tay Tuấn, nói nhỏ chỉ đủ cho chàng nghe:
-Em cũng thương anh.

Tâm hồn Tuấn xao động quá, không cầm lòng được, chàng xích lại gần, vòng tay ôm Tâm, hôn lên tóc nàng, trán nàng, hai má nàng rồi đôi môi mọng đỏ của nàng. Tâm đáp ứng một cách tự nhiên như nàng đã từng chờ đợi giây phút này. Tuấn và nàng ôm nhau, yên lặng để nghe nhịp tim đập rộn rã trong ngực, nghe máu chảy ào ạt trong huyết quản, người nóng ran, rồi lại tìm môi nhau. Hơi thở Tâm thơm mùi chewing gum. Những ngón tay nàng mềm mại đan chặt trên mái tóc ngắn của chàng làm Tuấn đê mê, ngất ngây, rung động. Thời gian như ngưng đọng lại. Âm thanh như tan loãng mất hút trong không gian. Chung quanh là mặt hồ vắng rộng, không một chiếc xe đạp nước lảng vảng gần. Mọi người hình như đang thưởng thức niềm vui riêng của mình nên chẳng ai chú ý đến ai.
Tâm dựa đầu vào vai chàng thì thầm:
-Em thật hạnh phúc! Chỉ còn ngày nay nữa, rồi anh đi Mỹ, một phương trời lạ với nhiều thú vui. Không hiểu anh còn nhớ đến em không?
Tuấn vuốt tóc nàng, vỗ về:
-Chỉ xa nhau khoảng một năm thôi. Mình viết thư cho nhau, em chịu không?
Tâm rúc đầu vào ngực chàng:
-Nhưng xa mặt cách lòng. Không phải em nghi ngờ anh, nhưng ai cũng sợ như vậy.
Tuấn hít mùi hương tóc Tâm:
-Em tin vậy sao?
Tâm khẽ lắc đầu:
-Em tin em.
-Anh cũng tin anh vậy.
Tâm không trả lời, nhìn mông lung, định nói gì rồi lại ngập ngừng.
-Thôi để em viết thư kể anh nghe nhiều chuyện. Bây giờ còn bên anh, em muốn tận hưởng những giây phút quý báu này.
Tuấn gật đầu, vòng tay chàng ôm chặt hơn.

Tuấn, Tâm và cặp Cúc Thiện đạp pédalo, đi dạo xem vườn hoa cho đến chiều khi mặt trời sắp tắt mới gọi nhau ra phố ăn uống. Tâm khuyên chàng nên về sớm sửa soạn và nghỉ ngơi để mai lên đường.

Sáng sớm ngày Chủ Nhật, Thịnh đưa Tuấn ra bến xe đò Minh Trung, cũng chuyến xe 7 giờ sáng. Thành phố còn ngái ngủ, xe cộ thưa thớt. Đèn đường mới vừa tắt xong. Tháp chuông Nhà Thờ Chính Tòa Đà Lạt mà Tuấn quen gọi là Nhà Thờ Con Gà vươn cao trên những ngọn thông bên khu Bưu Điện. Mặt Hồ Xuân Hương thật phẳng lặng, mờ mờ hơi sương. Vài chú vịt trời bước lẹt bẹt trên bờ, thỉnh thoảng dừng lại, nghễn cổ, giang cánh quạt phành phạch, kêu cạp cạp khàn khàn. Một chú vịt con đang bơi vòng vòng cạnh bờ, khua vụn vỡ hình ảnh bầu trời trong xanh đang sáng dần, lấp ló hàng thông soi bóng nước.

Đến bến xe, Tuấn đã thấy Tâm và Cúc đợi sẵn. Để chàng được tự nhiên, Thịnh chúc chàng đi bình yên rồi phóng xe trở về.
Tuấn mừng rỡ bước nhanh đến chỗ Tâm hỏi:
-Tâm và Cúc đến lâu chưa?
Cúc nhanh nhẩu:
-Vừa đến khoảng mười phút, anh Tuấn ạ. Chỉ sợ không kịp giờ. May đường ít xe cộ nên hóa ra lại tới sớm hơn anh.
Tuấn nhìn Cúc ân cần:
-Phiền Cúc và Tâm quá.
Chàng quay sang Tâm, thấy gương mặt nàng ủ dột:
-Tâm ngủ ngon chứ?
Tâm chưa kịp trả lời thì Cúc chen vào:
-Đêm bà ấy cứ sục sạo hoài chẳng cho ai ngủ cả. Năm giờ sáng đã thức dậy, nấu nước tắm rửa ào ào làm cả xóm phải thức giấc.
Tâm phân trần:
-Tin mi thì bán hết lúa giống. Sáng bảnh mắt còn trùm mền kín mít trên giường. Như mi chỉ có ế mất thôi.
Cả bọn cùng cười.

Mùi thức ăn tỏa ra từ những hàng quán gần bến xe lẫn với mùi phở bò bên tiệm Phở Ông Hạp bay sang thơm phức. Tuấn nhìn đồng hồ đeo tay, chỉ còn mấy phút nữa, không kịp ăn uống gì đâu, chàng nghĩ. Hành khách đã lên xe hết. Bác tài xế lạ, đang chất hành lý lên mui xe và buộc lại. Tuấn đặt cái gói giấy Tâm mới đưa xuống băng ghế trước để giữ chỗ bên cạnh một thanh niên tóc húi cua, gương mặt sạm nắng. Bác tài leo xuống kiểm điểm danh sách khách hàng.
Tuấn ôm vai Tâm, nói nhỏ:
-Tâm ở lại vui nhá! Khi có địa chỉ chắc chắn, anh sẽ viết thư về. Em cố gắng học. Anh thương em và nhớ em nhiều lắm.
Tâm buồn bã:
-Anh giữ gìn sức khỏe. Em nhớ anh!
Tuấn ôm sát Tâm vào người lần cuối, chào Cúc xong mở cửa lên xe.
Bác tài chạy vào trong văn phòng hãng xe đò. Hai phút sau trở ra, rồ máy xe, kiểm soát lại lần nữa rồi nói:
-Bà con còn quên gì nữa không?
-Không...
Chiếc xe từ từ lăn bánh. Tuấn mắt vẫn không rời Tâm. Chàng đưa tay vẫy chào hai người con gái. Một tay Cúc đặt trên bờ vai Tâm như để an ủi nàng. Tuấn chợt buồn mênh mang khi bóng Tâm xa dần, khuất sau hàng thông già bên bờ hồ.

Tuấn lại giã từ thành phố thân yêu nơi chàng lớn lên, nơi chàng đã chôn dấu bao nhiêu kỷ niệm tuổi ấu thơ. Nơi chàng vừa được hưởng gần hai tuần lễ hạnh phúc của tình yêu đầu đời mới chớm. Và cũng thành phố này, chàng đã vừa bỏ đi, có lẽ biền biệt vài năm nữa mới có dịp trở lại. Xin giữ giùm tôi những ấm nồng một đời.

Phạm Văn Thanh

2.dalat9.jpg - 115.72 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Văn Truyện Chuyến Xe Định Mệnh _ (Phạm Văn Thanh) (Truyện)