Ba Mươi Năm Sau, Đà Lạt Có Còn Em _ (Nguyễn Đông Giang) (Thơ)

  • PDF

2.dalat8.jpg - 105.24 Kb

BA MƯƠI NĂM SAU,
ĐÀ LẠT CÓ CÒN EM

Ba mươi năm sau, Đà Lạt có còn em
Còn ngồi chải tóc, đợi anh bên thềm
Phải chi sông núi đừng tang tóc
Đâu biệt quê nhà, bỏ cả em!

Anh biệt cố hương, đi lánh nạn
Xếp đời lính trận vào cổ thư
Yên cương - chiến địa – không còn nữa
Chí trai - nợ nước – cũng buồn như!

Thôi thì Đà Lạt đành như vậy
Cả nước non rồi chẳng còn chi
Còn chăng – mây khói - trời riêng biệt
Quê nhà xa lắc - hồn lưu vong

Lưu vong - hề! Khói mây cố quận
Mẹ già nhen lửa chiều quê xa
Quê hương có phải là nhức nhối
Tháng ngày ung nhọt trái tim ta

Xuân Hương – Than Thở - ngày ly loạn
Chinh chiến qua rồi - buồn chia ly
Cam Ly thác gọi – chàng với thiếp
Đà Lạt còn chăng - những ngậm ngùi

Bây giờ rừng đã phơi vàng lá
Đà Lạt của mình đã sang thu
Đừng hỏi bao giờ - anh trở lại
Hai chữ em - anh cũng mịt mù!

Đà Lạt thiếu anh - đời vẫn vậy
Tình mình gom với cõi buồn chung
Chẳng trách cổ kim – trò tan hợp
Ừ! lỡ thiếu nhau tội vô cùng!

Anh viết bài thơ vào tháng Chạp
Tháng Chạp quê em - lắm sương mù
Đà Lạt quê hương - ừ - buồn quá
Chút tình xưa ấy – cũng thiên thu.

Nguyễn Đông Giang

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Ba Mươi Năm Sau, Đà Lạt Có Còn Em _ (Nguyễn Đông Giang) (Thơ)