Đà Lạt Vào Mùa Mưa _ (Phong Linh) (Truyện)

  • PDF

IMG_7749.JPG - 30.08 Kb

ĐÀ LẠT
VÀO MÙA MƯA


     Say Gió…..
     Đà Lạt vào mùa mưa. Đồi núi như ủ mình trong từng chút hơi mưa dịu dàng hơn. Cái cảnh sắc của vùng cao nguyên có sự biến ảo lạ lùng khiến cho Af dù đã tới đây bao nhiêu lần rồi cũng luôn phải ngỡ ngàng. Cảm giác của anh chưa bao giờ đứng yên. Như những cây thông ngủ quên trong tiếng gió mải miết, anh bỏ lại tất cả mỏi mệt và bộn bề đằng sau để say khướt với cảnh cao nguyên hoang dại và thân thuộc.

     Người giúp việc vội vàng ra mở cổng cho Af và chào đón anh bằng một nụ cười ấm áp thân quen như những lần trước anh tới Đà Lạt.

     Af  đến Đà Lạt lần đầu tiên khi anh mới thi đỗ vào trường đại học Paris. Cha mẹ anh đã quyết định thưởng cho thành tích xuất sắc của anh bằng một chuyến du lịch tự chọn. Ngay từ đầu anh đã chú ý tới Việt Nam vì cả ông nội và cha anh đều đã từng là phóng viên chiến trường công tác ở đây. Ngày nhỏ vẫn chứng kiến cha anh ngồi hàng giờ xem lại những bức ảnh chụp ở Việt Nam. Đặc biệt là Đà Lạt. Hình ảnh nhà thờ con gà cao vời vợi bên Hồ Xuân Hương xanh ngắt mênh mang núi rừng. Những đồi thông im lặng kề bên nhau… Nhưng những bức ảnh chụp những cô gái Đà Lạt với chiếc áo dài giản dị và nụ cười e ấp khác hẳn với những cô gái Pháp, đã khiến anh tò mò và thích thú. Af muốn tới Việt Nam, để được sống thật sự ở cái nơi mà mỗi lần nhắc tới cha vẫn luôn nói “Ở đó người ta không say rượu mà say gió”.

     Vậy là mười tám tuổi, Af một mình xách balô sang Việt Nam. Cái cảm giác lạ lẫm, cảm giác ham muốn được tìm hiểu, được cảm nhận xâm chiếm lấy tâm hồn anh. Khát khao được đi của một người trẻ tuổi đã đưa anh tới Đà Lạt, một thành phố tưởng như nằm gọn trong vòng tay núi đồi. Cái âm vang của núi ùa vào trong gió và chạy thẳng vào tâm hồn chàng trai xứ lạ ấy. Anh mỉm cười và biết rằng phía trước con đường anh đi còn rất nhiều điều thú vị cần khám phá.

     Cái lần đầu tiên ấy, Đà Lạt đã đi vào trong anh thật nhiều. Những con đường gập ghềnh của núi và đồi gió thông reo như con tim đập rộn ràng gọi mời tình yêu.

     Trong suốt những ngày du lịch lần đầu ngắn ngủi ấy, trong anh vẫn luôn lẩn khuất những mong muốn kì lạ. Mong muốn mà chính bản thân cũng không thể cắt nghĩa được . Thực ra anh đã cảm nhận được linh hồn của Đà Lạt hay chưa?. Anh vẫn cảm thấy những phần còn khuyết thiếu trong tâm hồn mình khi ở nơi đây. Cảm thấy tâm hồn mình thật sự vẫn chưa chạm được vào mảnh đất này

     Dường như…

     Những ngày tháng tám. Đà Lạt mờ sương ấp mình trong cái lạnh mỏng manh của đất trời. Những cơn mưa có thể ập tới nô đùa cùng gió bất cứ khi nào . Có lẽ bởi vậy mà ở mảnh đất này con người gắn bó với gió, mưa, nắng tựa như duyên phận. Vẫn là nắng đó mà cảm giác nắng cũng ướt, rồi sẽ lại chực khóc ngay. Buổi sáng, bầu trời trong xanh và ngập gió, Af khoác balô đi. Anh của ngày hôm đó trầm tư và vu vơ. Anh một mình lang thang trên đồi mộng mơ cả buổi sáng cho tới khi mệt lả. Ở Đà Lạt, cuộc sống chậm. Ngay cả con người nói cười cũng chậm. Hay họ sợ núi sẽ tỉnh giấc. Họ sợ cười nói to sẽ làm vỡ cái hơi sương huyền ảo nơi đây. Anh ngẩn ngơ nghĩ mãi mà không biết trời đã lớt phớt mưa. Mưa thì thầm như vỗ về những cây thông đang chờ đợi. Bước chân vào hiên một ngôi nhà để trú mưa chợt tâm hồn anh bị sao trộn bởi những thanh âm trầm trầm. Cái tiếng trầm trầm quen thuộc ấy. Cái gì đó như khóc, như cười, có lúc reo mừng, có khi là nhút nhát, dè dặt, trốn tránh… Tiếng của chuông gió trầm đục, có phải không?. Anh đã từng mơ hồ nghĩ tới nó khi nghe cha kể chuyện ngày bé. Và bây giờ tận mắt nhìn thấy, chiếc chuông gió được treo trước cửa ngôi nhà xinh đẹp này. Nơi nhiều gió nhất. Phải rồi, cha đã từng nói, chỉ ở những nơi nhiều gió nhất chuông gió mới kêu. Vì gió chính là linh hồn của chuông gió. Và chuông gió chính là chốn bình yên nhất để gió bày tỏ tâm hồn mình.

     “Đà Lạt Xử Quán -  ngôi nhà của những người nghệ sĩ nhỡ bước”, căn nhà được làm hoàn toàn bằng gỗ. Nhỏ bé nhưng khiến người đi đường phải chú ý ngay vì cái nét cổ kính trầm mặc mà nó tạo ra. Af ngập ngừng bước vào. Và anh thật sự bị choáng ngập bởi cái thứ ánh sáng lung linh huyền ảo nơi đây. Những cô gái mặc áo dài đang ngồi trên những chiếc ghế cách xa nhau và đặt trước mặt họ là những chiếc khung rất to (sau này anh mới biết đó là khung thêu). Ở nơi này, không ai nhìn ai. Những cô gái này như đi trong một thế giới khác. Linh hồn của họ chỉ mê đắm trong những bức tranh trước mặt. Anh lờ mờ nhận ra đây là tranh thêu trên lụa, một trong những nét đẹp nghệ thuật kì diệu của Việt Nammà anh đã được biết qua internet. Ngỡ ngàng trước những bức tranh tinh xảo trước mặt, Af có cảm giác như mình đang lạc bước.

     - Xin lỗi. Quý khách cần chúng tôi giúp gì chăng?

     Anh cứ lặng nhìn cô gái Việt Nam đang đứng trước mặt mình, giọng nói tiếng anh cực chuẩn, nhưng anh vẫn cảm nhận được cái tinh chất dịu ngọt rất riêng của người dân Việt nơi đây. Nụ cười của cô làm anh nghĩ tới những cơn gió cao nguyên bạt ngàn này.  Một nụ cười lẽ ra là xã giao đó mà sao gần gũi, dễ thương đến vậy. Nhưng trông ánh mắt cô xa xôi quá.

     - Thưa ông…

     - À, vâng. Tôi muốn nhờ cô giúp tôi hiểu rõ hơn về nơi này. Và cả về nghệ thuật tranh thêu lụa của các cô nữa. Af nói với cô bằng một nụ cười thật hóm hỉnh và quyến rũ như những chàng trai Pháp vẫn hay làm thế.

     Cô gái Việt có vẻ hơi ngần ngại. Cái ngần ngại của những người con gái Việt Nam. Nhưng có lẽ vì cảm tình với ánh nhìn dịu dàng của anh hay cũng có khi là vì công việc mà cô đồng ý. Căn nhà bé nhưng nhiều phòng với những công đoạn khác nhau của công việc. Họ đã tạo được tính chuyên nghiệp nghệ thuật khá cao đấy chứ, Af thầm nghĩ như vậy. Anh thật sự bị chnh phục bởi những nét thêu tinh xảo và tỉ mỉ của những người nghệ nhân. Đằm mình trong không gian thâm trầm của cổ xưa, anh mơ hồ nhận ra cái mà anh vẫn cảm thấy thiếu trong tâm hồn mình. Những con người ở đây, họ dã dồn tất cả  tâm hồn mình cho những đường thêu nhỏ bé mong manh, nhưng ghép chúng lại với nhau rồi, là linh hồn của Đà Lạt đã được dệt nên bởi biết bao tình yêu của con người nơi đây.

     - Cô biết thêu chứ?

     - Vâng. Tôi đã học thêu từ nhỏ. Vì cha mẹ tôi đều đã là những nghệ nhân. Họ đã sinh ra và sống cả cuộc đời mình với mảnh đất Đà Lạt và linh hồn Đà Lạt.

     - Linh hồn Đà Lạt?

     - Vâng. Ông có nhìn thấy chiếc chuông gió ngoài kia không?. Đó chính là nơi đón đầu và kết tinh tình yêu của tất cả những con người nơi đây. Tôi cũng như tất cả những người Đà Lạt ở đây, đã sống giữa một vùng đất gió xốn xang.

     Af im lặng nhìn cô gái. Cô còn trẻ quá. Có lẽ cũng chỉ ngang ngang tuổi anh. Nhưng trong cô có điều gì đó khiến anh muốn nhìn mãi. Nhìn vào tận sâu tâm hồn cô. Chạm vào điều kì diệu đó. Để cảm nhận và thương yêu.

     - Thực ra lúc đầu tôi cũng không hiểu về những cơn gió nơi đây. Nhưng cha mẹ là người đã khiến tôi gắn bó và hiểu nó hơn. Mẹ là nghệ nhân giỏi nhất ở đây. Tôi nghĩ có lẽ bởi vì bà đã nắm được tâm hồn của gió cao nguyên Đà Lạt.

     Cả hai người chỉ im lặng lắng nghe. Im lặng trong tâm hồn của gió. Và bản nhạc The moon represents my heart với tiếng saxophone kiêu kì da diết.

     Cuộc gặp gỡ với người con gái ấy đã đem lại rất nhiều xốn xang cho tâm hồn Af. Anh muốn gặp cô. Muốn được nghe cô nói về Đà Lạt, về con người và về những bức tranh…

     Hương cứ nhìn vào tờ giấy lời nhắn trước mặt mà cười vu vơ “Tôi có thể gặp em lần thứ hai không?”. Những từ ngữ tiếng Việt được viết chập choạng, cứng đơ. Nhưng người con trai ấy cũng đã làm cô phải nghĩ ngợi nhiều. Anh có nét cười hóm hỉnh và duyên dáng. Anh tự tin và am hiểu về nghê thuật. Và đôi mắt anh thân quen như một người… Nhưng cô vẫn đắn đo không biết có nên nhận lời mời gặp nhau của anh. Có nên không?. Cha mẹ cô cũng từng có một người bạn Pháp rất thân. Chính ông đã là cha đỡ đầu cho cô. Nhưng cũng mười lăm năm rồi cả nhà cô không gặp ông, cũng không có mấy tin tức về ông. Gặp người con trai này, cô thấy anh ta giống ông đến lạ. Bật cười vì suy nghĩ non nớt của mình, “làm sao có sự trùng hợp đến như thế”, mẹ cô nói vậy khi nghe cô kể chuyện. Nhưng cha mẹ cô vẫn muốn cô mời anh chàng người Pháp đến ăn cơm vào ngày chủ nhật.

     Chủ nhật. Đà Lạt nắng. Một màu nắng xanh của cao nguyên thông ngút ngàn. Nắng của những đôi tình nhân bên nhau. Đắm say trong cái duyên đât trời Đà Lạt.Và tâm hồn Af là cả một niềm háo hức say sưa. Căn nhà của Hương nhỏ và ấm áp, nằm ngay bên cạnh Đà Lạt X.Q. Bữa cơm Việt Nammà sau này anh còn được ăn rất nhiều lần nữa nhưng Af không bao giờ có thể quên được lần đầu tiên này. Mẹ của Hương đẹp. Đẹp một nét đẹp u buồn của người Đà Lạt. Lạ thật gần năm mươi tuổi mà bà vẫn có giọng nói trong trẻo như vậy. Dù không hiểu được những gì bà nói nhưng nghe giọng nói đó, Af vẫn cảm thấy hạnh phúc. Và dường như anh đang run rẩy, thấy mắt mình cay xè khi nhìn bức ảnh chụp cha anh cùng với gia đình Hương, mà anh cũng được nhìn trong tập ảnh về Việt Nam của cha anh ở nhà. Anh khóc thật. Anh đã cảm nhận được điều mà mấy ngày trước anh còn quá mơ hồ. Đà Lạt là linh hồn của họ, cũng giống như anh yêu Pari đến cháy khát tâm hồn. Đà Lạt đẹp, có lẽ bởi tình yêu quá lớn của những con người nơi đây. Ngay giâu phút này, anh nghĩ đến cha của mình. Anh hiểu cha cũng đã yêu Đà Lạt đến thế nào. Đến bây giờ, anh cảm thấy tâm hồn mình thật sự đã chạm vào mảnh đất này. Cảm nhận được tình yêu thật sự. Tình yêu bắt đầu từ niềm điều giản dị chân thành của đất và người. Tình yêu của anh với Đà Lạt cũng được tạo ra tình cờ như duyên phận. Như đã giao cảm thân thiết từ rất lâu.

     Câu chuyện của cha anh là câu chuyện kì diệu về một phóng viên Pháp và đôi vợ chồng Việt Nam.

     Những gì người đàn ông này kể thật sự làm Af tin rằng, chiến tranh đã tồn tại, nhưng nó chưa bao giờ làm mất đi những tâm hồn đẹp.  Những con người ở hai chiến tuyến khác nhau vẫn có thể trở thành những tri kỉ của nhau. Họ đã có những đêm cùng nhau ngồi say sưa đọc một bài thơ. Kể cho nhau nghe vẻ đẹp của nước Pháp cũng như Việt nam. Trải qua cả những lần thương tích. Có cả máu. Cả những lời đe doạ. Nhưng họ đã ở bên nhau bằng tấm chân tình của con người. Nhờ có cha Af cùng những bài viết của ông mà người Pháp cũng như nhiều người trên thế giới này được nhìn thấy tâm hồn Việt Nam. Và những người đang ngồi trước mặt Af đây, mà cha anh đã tìm được nơi chất chứa tình yêu thật sự. Cũng giống như anh bây giờ.

     Bữa cơm này cũng giống như một câu chuyện về duyên phận, cho những người vẫn tin vào nó. Họ ở xa nhau, nhưng họ vẫn luôn tin vào những cuộc sắp xếp của nhân duyên, để rồi họ tìm thấy nhau. Để rồi khóc, cười trong những niềm vui, bất ngờ và ngọt ngào.

     - Mẹ, anh ấy vừa gửi cho chúng ta một bức thư. Anh ấy sẽ trở về Pháp hôm nay.
“Hương và hai bác thân mến!

     Ngàn ngày bên nhau rồi cũng phải biệt ly. Nhưng như em và bác vẫn hay nói “Chỉ cần tin rằng sẽ gặp nhau thì dù bao lâu cũng sẽ gặp lại”. Mọi người đã giữ niềm tin ấy trong mình biết bao nhiêu lâu như vậy. Và bây giờ tới lượt cháu. Cháu sẽ giữ trọn niềm tin ấy khi trở về Pháp. Nhất định cháu sẽ đưa cha mẹ cháu sang để gặp lại những người bạn tâm giao của họ. Cháu gửi tặng cả nhà chiếc chuông gió này (cháu đã nhờ một người làm chuông gió dạy cho rồi tự làm lấy). Chỉ có ở nơi đây, đắm say với những con gió, thì chiếc chuông gió này mới được bình yên. Khi nào quay trở lại cháu xin nhận lại  nó. Hẳn khi đó nó đã chất đầy gió”

     Và Af đã mang trong mình một tình yêu không đổi suốt bao nhiêu năm nay. Để quay trở lại. Quay trở lại để được say gió…

Phong Linh
3/09/2009

Bạn đang theo dõi trang: Văn Truyện Đà Lạt Vào Mùa Mưa _ (Phong Linh) (Truyện)