Đà Lạt Gợi Nhớ _ (Thu Giang) (Thơ)

  • PDF

2.dalat6.jpg - 321.22 Kb

ĐÀ LẠT GỢI NHỚ

Chiều nay lòng bỗng chơi vơi
Nhớ xưa triền dốc núi đồi cheo leo
Tình chưa kịp nói câu “trao”
Mắt nai ngơ ngác bên rào… ly tao

Bàng hoàng chờ đến thu sau
Thương mùa hè trước mà đau tấc lòng
Đường đi lắm bước phong trần
Người đâu vắng bóng bâng khuâng lệ nhoà

Trời sầu mây phủ mưa sa
Đồi thông còn đấy tình xa mất rồi
Gió ngàn trùng gió xa khơi
Lòng như bão táp một trời cô đơn

Người đi để lại tủi hờn
Nghẹn ngào tiếc nuối suối tuôn thác buồn
Cam Ly vẫn chảy về nguồn
Cho ta gửi đến người thương… nỗi lòng

Còn đây nụ nhớ mênh mông
Sương mù se lạnh âm thầm riêng ai
Hồ xưa mặt nước u hoài
Thở than cũng đã với ngoài tầm tay .

Thugiang

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Lục Bát Đà Lạt Gợi Nhớ _ (Thu Giang) (Thơ)