Đà Lạt Của Tôi Ơi _ (Bùi Đức Long) (Thơ)

  • PDF

2.dalat2.jpg - 463.96 Kb

ĐÀ LẠT
CỦA TÔI ƠI

Năm tháng thần tiên ấy
tôi chân sáo lũng đồi
mũ bê rê tung lên trời
nắc nẻ
ha hả tiếng cười
vỡ toang bầu ngực trẻ
tôi ngất ngây
trong cái nắng rộn ràng
thảm cỏ xanh
trái thông già gió đuổi
gió nồng nàn
tha thiết nhắn lời ru
ru tôi nhé
tuổi hồn nhiên mơ mộng
rạo rực những tinh cầu
phương trời xa lắc ấy
tôi mơ .

Phiêu lãng một mình
lặng lẽ năm tháng qua
tôi bềnh bồng
giông bão cuốn tôi trôi.
Dẫu thế nào chăng nữa
tôi vẫn cứ là tôi
mở lòng ra mà sống
giữ vẹn nguyên thao thiết
vồn vã với mọi người
rạng rỡ tiếng tin yêu.

Thân yêu ơi
em hãy cùng tôi nhé
băng qua suối qua rừng
đồi hoa vàng lũng biếc...
Lại bắt đầu
khúc ca hồng thuở ấy
hối hả lên đường
hoa bướm tuổi thần tiên.

Đà Lạt của tôi ơi
tôi còn tôi mộng tưởng
náo nức yêu đời
chan chứa yêu em ...

 BÙI ĐỨC LONG

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt Của Tôi Ơi _ (Bùi Đức Long) (Thơ)