Đà Lạt Dấu Yêu _ (Nam Giao) (Thơ)

  • PDF

2.dalat12.jpg - 34.56 Kb

ĐÀ LẠT DẤU YÊU

Đà Lạt xứ sở của sương mù
   Thông reo và gió mát
   của thơ ca, ưu ái,
   dịu dàng:
   của mưa chiều, nắng sớm,
   buổi sương tan.

Đà Lạt ơi! Phương trời xa vời vợi:

- Nhớ áng mây bay trên cao nguyên
 Xa xa thấp thoáng đỉnh Lâm Viên
 Hồ Xuân Hương sóng chao cánh én
Phấn thông vàng rắc nắng chiều buông.

- Đà Lạt ban mai phủ sương mờ
 Thẹn thùng che mặt tấm voan tơ
 Lâu đài hé mắt sau đồi vắng
 Nhìn nhà thơ lặng ngắm ngẩn ngơ.

- Đà Lạt tươi khi nắng trải vàng
 Sương tan từng cụm chạy lang thang
 Gió đùa tà áo trên đường vắng
 Hoa ngỡ ngàng bướm trắng lượn đồi thông.

- Nhớ những con đường lượn quanh co
 Sườn đồi biêng biếc những rừng ngo
 Áo in hoa nắng vờn trong gió
 Tóc xõa đu đưa bóng học trò.

- Nhớ cơn mưa chiều thoắt đến, thoắt đi
 Như Thủy nương hờn dỗi lúc phân ly
 Mây trời nặng trĩu đầm hơi nước
 Cánh hoa rừng khóc mãi Trương Chi.

- Nhớ chuyến xe chiều lúc chia xa
 Em về phố nhỏ lệ chan hòa
 Sương giăng đầu núi mờ nhân ảnh
 Thành phố Buồn hát khúc bi ca.

-Trong mơ ta nghe tiếng suối reo
 Thấy sương mờ phủ xuống lưng đèo
 Nắng vàng trải sáng trên sườn núi
 Hồ Xuân Hương gợn sóng trong veo.

- Bàng bạc sương đêm phủ mặt hồ
 Lung linh ánh điện tỏa xanh lơ
 Hãy chờ ta với ơi Lưu-Nguyễn!
 Đào Nguyên ta lạc lối trong mơ!

- Có phải xa xa điện sáng rừng
 Hào quang lấp lánh chốn thâm cung
 Hay trăng rỡn bóng trên sườn núi?
 Không. Một chòm sao sáng giữa mông lung.

- Ta nhớ chao ơi! Thác Cam Ly
 Rêu phong, thác đổ, suối ầm ì
 Ái ân một thuở tình xa vắng
 Lệ ly sầu còn biết nói năng chi.

- Đêm đêm yên tĩnh đến lạ thường!
 Én kêu líu ríu dưới màn sương
 Lắng nghe tiếng lá rơi hiu quạnh
 Đời gian lao biết mấy đoạn trường.

NAM GIAO

 1-namgiao_untitled-scanned-05.jpg - 48.87 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt Dấu Yêu _ (Nam Giao) (Thơ)