Đà Lạt Nhìn Ra Biển Lớn _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)

  • PDF

     180625_1446447741111_1830704196_800916_1520358_n.jpg - 209.68 Kb

     ĐÀ LẠT NHÌN RA BIỂN LỚN

     Nhà em có hai cây đào.  Xuân nào anh đi qua đó.  Em, và hoa Xuân rực rỡ.  Anh hồ nghi mình chiêm bao…

     Anh hái một nụ hoa đào.  Có khi chiêm bao mà thật?  Anh hôn đóa hoa sợ mất một mùa Xuân đẹp…như mơ!  

     Tại sao em là bài thơ?  Một bài thơ đâu có đủ.  Nhiều đêm anh dỗ giấc ngủ, dỗ em về cõi Bồng Lai…

     Đà Lạt có chỗ đẹp hoài là vườn Bích Câu em biết.  Bốn mùa cỏ xanh biêng biếc và trời xanh nắng lung linh…

     Nếu đừng có nhỉ chiến tranh, anh hoài một người trai trẻ…Nếu em đừng nghe Ba Mẹ, em đừng chịu đi lấy chồng…

     Nếu mà được Có đừng Không thì những ngôi Chùa không dựng!  Chiều chiều tiếng chuông Chùa vọng, vọng về đâu nhỉ?  Mông lung!
 
                                                             *

     Đà Lạt, hoa đào màu hồng.  Má em hồng như hoa vậy.  Chiêm bao anh từng mộng thấy nhà em hai cây đào xưa…
 
     Từ đó có những bài thơ ướt nhòe những dòng nước mắt.  Anh ngủ và ôm mũ sắt, nửa đêm nghe lạnh buốt lòng…
 
     Từ đó thơ anh xuống dòng, không ngờ mình trong rào kẽm.  Đời anh đi vào ngõ hẻm lách len từng bước tàn binh…
 
     Đà Lạt chắc trời vẫn xanh?  Đà Lạt Xuân về đào nở.  Em để lại chi cổ độ cho từng ngày tháng mây trôi?
 
     Em ơi em của anh ơi…Đang là mùa Xuân nước Mỹ.  Đang là bắt đầu Thế Kỷ.  Trăm năm anh lỡ chuyến đò…
 
     Không lẽ câu này cũng Thơ?  Tiếng chuông chiều ngân, buồn quá.  Tôi vạch hoa tìm chiếc lá hái che một chút nỗi buồn…
 
     Trên trời vạc đi ăn sương.  Hoa đào vàng theo nắng muộn.  Đà Lạt, nhìn ra biển lớn, nhấp nhô là mấy đảo hoang…
 
     Trần Vấn Lệ

     1.tranvanle.bmp - 111.05 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt Nhìn Ra Biển Lớn _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)