Đà Lạt Xưa Đà Lạt Ơi _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)

  • PDF


1_suong2.jpg - 114.44 Kb

ĐÀ LẠT XƯA
ĐÀ LẠT ƠI
 
Bạn bảo tôi quên Đà Lạt đi.  Đừng bao giờ nhắc nữa Cam Ly.  Hãy quên đi nhé hồ Than Thở, quên cả đường đi cả lối về…
 
Bạn bảo tôi đừng nói Hòa Bình, cái khu phố đó chẳng còn xinh.  Cà phê Tùng chẳng còn như cũ.  Phở Đắc Tín giờ đã vắng tanh!
 
Bạn bảo tôi quên bầy bồ cầu, chúng bay, có lẽ vào rừng sâu – bây giờ mái ngói người ta cắm đinh nhọn, chim nào đậu cũng đau…
 
Bạn bảo tôi quên dốc Nhà Làng – bây giờ đường đó kẻ lang thang đêm đêm tụ tập cầm kim chích rồi quẹo đầu ngồi, ngủ, ngỗn ngang…
 
Bạn bảo tôi đừng lên nghĩa địa, người ta phá hết để xây nhà – bây giờ ai chết, chôn Kim Thạch, đường đá, ổ gà, đi rất xa…
 
Bạn bảo tôi quên nhiều thứ lắm, nhớ rằng…Đà Lạt chẳng còn thơ, đêm đêm mất biệt mùi hương lý, xế xế may còn mấy trộ mưa…
 
Bạn bảo tôi quên Chùa, Giáo Đường, đừng chờ đợi đếm những hồi chuông – dĩ nhiên chuông vẫn mai, chiều, tối…mà chớ nghe chi!  Rất đỗi buồn!
 
Tôi bảo bạn tôi đừng nói nữa…đừng làm tôi ghét thác Prenn, nơi tôi từng đứng trong vòm nước, từng đứng nhìn lên nước xối nghiêng…
 
Tôi bảo bạn tôi dù có thể…tôi về, Đà Lạt chẳng nhìn tôi, đường Bà Trưng dẫu không còn bạn…tôi vẫn tìm ra một chỗ ngồi!
 
Tôi biết tang thương hoa tới cỏ nhưng lòng tôi một trái tim xưa và đời tôi một người yêu quý – Em đó!  Em à!  Em Trong Mơ…
 
Tôi sẽ đi thăm trường dạy cũ, tôi hôn cánh cổng…chắc thay màu…Ôi Đà Lạt hỡi, tôi yêu quý!  Ai nhỉ bày chi cuộc biển dâu?
 
Trần Vấn Lệ

 1.tranvanle.bmp - 111.05 Kb

Last Updated on Thứ Tư, 03 Tháng Tư 2013 08:20

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt Xưa Đà Lạt Ơi _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)