Đà Lạt Chiều Xuân _ (Tuyền Nguyễn) (Truyện)

  • PDF

2_suong.jpg - 40.88 Kb

ĐÀ LẠT CHIỀU XUÂN

     Hải bước về một hướng, tôi bước về một hướng, chúng tôi bước đi những bước chân mệt nhoài giữa trời chiều lãng đãng sương lam. Đà Lạt lạnh, cái lạnh năm nào làm chúng tôi gần nhau hơn trong vòng tay ấm nay lại hóa xa xăm. Quanh chổ tôi ngồi đất trời vẫn còn xót lại những sắc màu tình yêu đang lên ngôi.

     Dáng Hải khuất dần sau bức tường rêu cổ kính của ngôi biệt thự ẩn mình sau hàng thông xanh, tôi vẫn ngồi đó nhìn mặt nước lây động mỗi khi có cơn gió thoảng qua, lòng tôi cũng hoang man theo cơn gió.

     Tiếng chuông điện thoại reng phá tan dòng cảm xúc đang tuôn trào. Xe Phương Trang gọi, xe trung chuyển sẽ đón tôi ngay bờ hồ trở về lại Sài Gòn vào lúc sáu giờ. Lại là những chuyến xe đêm, chuyến xe đêm năm nào đợi chờ gặp nhau trong hạnh phúc viên mãn, chuyến xe đêm này lại tiễn biệt một tình yêu về miền quá khứ chơi vơi.

     Ai không đau khi tình đầu đã lỡ, mộng mơ năm nào giờ chỉ còn là ảo vọng với chiêm bao. Thôi cũng đành gác lại một cuộc tình trên bờ hồ loang nắng, cuộc tình tôi cũng đã loang lỗ những nhớ quên.

     Xe lăn bánh đưa tôi rời phố núi, đưa tôi rời những năm tháng tuổi trẻ đầy mộng mơ của mối tình đầu. Điên thoại lại rung, Hải nhắn tin cho tôi khi xe vừa xuống hết đèo Preen, một thói quen suốt bốn năm qua, “Hạ về, Đà Lạt nhớ Sài Gòn, chúc Hạ hạnh phúc”. Tôi đọc dòng tin, không buồn cũng không vui, lúc nào cũng vậy, xe rời khỏi đèo là tôi nhận được tin tiễn biệt, nhớ, mong gặp lại dù xe vừa đi không bao lâu. Lần này nội dung có khác nhưng trong tôi vẫn còn nguyên vẹn cảm xúc bao năm qua.

     Vậy là cuộc tình tôi kết thúc không một lời níu kéo từ người ở lại hay kẻ ra đi. Chúng tôi tỏ ra mạnh mẽ bước ra khỏi cuộc đời nhau sau bốn năm mặn nồng, hạnh phúc. Với tôi là bốn năm và với Hải là tám năm ròng rã trong thương nhớ.

     Xa nhau chẳng phải vì không còn yêu nhau nữa, mà đơn giản vì chúng tôi không tìm được tiếng nói chung như thuở nào, không còn muốn cùng nhau ngồi ngắm trăng sao, hay cùng nhau dạo bước quanh hồ Xuân Hương một hai vòng mà không hề biết mỏi. Có lẽ tình yêu nào cũng vậy, cũng có lúc không còn nồng như thưở bắt đầu yêu, nhưng lúc ấy chúng tôi không đủ lớn để hiểu điều ấy, mạnh mẽ bước đi và chưa một lần nhìn lại.

     Nước mắt có rơi vào trong, nỗi lòng kia có xót xa thì cũng chỉ để riêng mình chúng tôi hiểu.
Xe lăn bánh đưa rồi rời xa Đà Lạt, rời xa mối tình đầu đầy mộng mị, để lại người tôi yêu nơi con phố không tên.

SÀI GÒN NHỮNG NGÀY KHÔNG NHAU

     Trong những lúc nhớ nhung tôi có chút trách hờn, sao Hải không giữ chân tôi lại như ngày đầu mới yêu nhau, có lúc tôi giận dỗi, chia tay, Hải đã vượt đường xa 300 km để giữ lại một tình yêu, để cho tôi hiểu là Hải cần tôi, yêu tôi nhưng chỉ vì vô tâm không biết thể hiện khiến tôi có lúc thấy như bị bỏ rơi, thấy như tình yêu xưa không còn trọn vẹn nữa. Và lần nào cũng thế, tôi là người yếu mềm trước những giọt nước mắt ấm ức của Hải, tự thấy mình có lỗi, tự thấy mình đã không biết dung hòa giữa hai tính cách như ngày yêu nhau cả hai đã nói, “ Sẽ tìm cho mình một tình yêu duy nhất, sẽ vì nhau mà dung hòa hai tính cách, có gì không vừa ý sẽ nói hết ra để đôi ta cùng hiểu, để tình yêu này là duy nhất, suốt đời, giữ vẹn tiếng thủy chung đẹp nhất đời người”.

     Thế mà nay khi yêu thương chưa nhạt, đã có chút hoài nghi len lõi qua hồn, và chúng tôi lựa chọn buông tay nhau khi ngày chưa tắt nắng, khi tình còn giăng đầy trên những lối yêu xưa.

     Tôi vẫn ngày hai buổi đạp xe lên giảng đường, tâm hồn cũng tìm được sự bình yên vào những chiều gió mây trôi nhè nhẹ, hoa rơi lả tả bên đường. Có đôi lúc thấy bình yên khi buông bỏ, nhưng cũng đôi lúc thấy trống không…!

     Cuộc sống cuốn tôi đi, công việc, học hành và nỗi lo cơm áo sớm đưa tôi rời xa những yêu thương vừa nhạt màu, nhưng tôi hiểu có những đớn đau đội lớp dưới sự bình yên và tình tôi cũng thế.

     Hôm ấy học về muộn, lần đầu tiên đứng bâng quơ dưới bãi giữ xe tôi mới phát hiện ra mình đang đứng dưới cây hoa sữa, hương thơm nhè nhẹ, vỗ về tôi trong những bâng quơ. Đang ngẫn ngơ vì một mùi hương lạ thì tiếng điện thoại reng
-Alo, ai vậy?
-………….

     Đầu dây bên kia im lặng lúc lâu.
-Alo, ai vậy cà, sao gọi mà không lên tiếng?
-……………..

     Vẫn là im lặng kéo dài, và tôi tắt máy. Chẳng biết là ai, nhưng rồi tôi cũng không cần biết đến, vội vã đi về để kịp ca dạy thêm.

     Phải nhiều ngày sau, khi số điện thoại lạ cứ gọi đến trong im lặng tôi mới đoán ra được là Hải gọi cho tôi. Chẳng để làm gì, Hải đã chẳng giữ tôi lại bên mình khi tôi bước đi thì còn gọi tôi làm chi nữa. Có chia phôi nào không nặng những hờn trách?

ĐÀ LẠT NHỮNG NGÀY KHÔNG NHAU

     Tôi quay lưng bước đi mà lòng nặng trĩu, vậy là cuộc tình tôi đã chấm dứt rồi sao? Tôi yêu Mai đơn phương bốn năm dài, dẫu có lúc tình yêu đó ngập tràn trong tuyệt vọng tôi vẫn chưa bao giờ từ bỏ. Vậy mà cớ sao hôm nay...?

     Chắc là xe đã xuống đèo, tôi nhắn cho Mai dòng tin tiễn biệt, như cái cách mà bốn năm qua chúng tôi vẫn đưa tiễn nhau. Lần nào cũng vậy, tôi thích đứng nhìn theo khi xe khuất hẳn, chuyến xe chở người tôi yêu và chốn đô hội bình yên.

     300km là khoảng cách giữa tôi và Mai, yêu xa có ai không căn tràn nỗi nhớ? Mai học năm bốn và tôi đã bước vào năm thứ năm cũng là năm cuối cùng đại học, kết thúc chuỗi ngày xa cách và những lúc tìm nhau trong nỗi nhớ xé lòng những đêm đông bơ vơ. Cứ nghĩ rằng khi học xong ở xứ này tôi có thể xuống Sài Gòn bên cạnh tình yêu của tôi, có ai ngờ nay lại là chuyến xe cuối cùng giã biệt.

     Mai là một cô gái mạnh mẽ và lãng mạn, cứ nghĩ đó là hai phạm trù không thể tồn tại song song trong một con người nhưng điều đó lại hội tụ nơi cô ấy. Cô ấy không rụt rè, nhút nhát, không sợ thế giới bên ngoài, và có những hoài bão, ước mơ với tới chân trời mới như cánh mày râu. Cái tôi cảm nhận có một sự khác biệt giữa Mai và những cô gái khác: lớn lên, học hành kiếm cái nghề rồi an phận tìm cho mình một tấm chồng, sinh con, và trói buộc đời mình trong những lẽ thường tình của cuộc sống. Thương cha, thương mẹ cũng có nhưng không ai nghĩ sẽ làm gì đó cho ba mẹ khi đã yên bề gia thất. Những ngày tôi còn nằm trong tình yêu đơn phương, Mai kể cho tôi nghe về những giấc mơ của cô ấy: Cô ấy muốn đi du lịch khắp nơi để nghe nhìn và hiểu thêm về cuộc sống này, muốn làm kiếm tiền xây cho ba má một căn nhà xinh xinh, một mảnh vườn xinh xinh để sống an nhàn trong quãng đời còn lại. Và cô ấy phải làm được những điều cô ấy muốn mới đi tìm một niềm hạnh phúc riêng cho mình, bởi cô ấy hiểu rằng, khi cột vào mình một gia đình nhỏ, yêu thương dẫu có nhưng sẽ không còn trọn vẹn nữa. Tôi đã yêu cô ấy từ những điều như thế.

     Bốn năm dài tôi lặng lẽ yêu Mai, cô ấy biết nhưng không nói, đã biết bao lần tôi tự hỏi mình cớ sao lại có thể yêu một người sâu sắc đến thế, sao lại làm khổ tôi trong những nẻo đơn côi. Bạn bè biết, ai cũng khuyên tôi nên từ bỏ, bởi Mai không thuộc về tôi, một chàng trai không có gì đặc biệt, và có gì xứng với cô ấy để được cô ấy yêu. Nhưng tôi thấy mình có quyền được yêu thương bất kỳ một người nào đó, dẫu có được yêu lại hay không thì biết mình đang yêu say mê một người đó đã là niềm hạnh phúc, biết là sẽ khổ nhưng tôi vẫn cứ yêu.

     Sau bốn năm yêu đương phương, ngày Mai đưa cho tôi lá thư, tôi không dám mở ra vì sợ đó sẽ là những lời giã biệt, tầng ngần suốt một ngày tôi mới dám xem. Những dòng đầu Mai nói xem tôi là bạn làm trái tim tôi tan nát, tôi không đủ cam đảm đọc hết, nhưng rồi cuối cùng cũng muốn biết Mai nói gì, đau một lần rồi thôi sẽ không còn vu vơ nữa. Nhưng gì chứ, niềm hạnh phúc nằm ở những dòng cuối cùng Mai nói đã yêu tôi từ những điều bình dị nhất. Cách Mai đem lại cho tôi niềm hạnh phúc cũng thật đặc biệt, với tôi là thế.

     Tám năm dài không phải là tám giây nông nổi, vậy mà giờ đây chúng tôi chia tay nhau không một cái nắm tay lúc giã từ. Khi tôi cố bước chân đi tôi đã cố dằn lòng không cho mình quay lại, một vài giọt nước mắt lặng lẽ rơi cay xè nơi đáy mắt, tôi cố bước qua khỏi khúc cua qua căn biệt thự rêu phong, khi khuất tầm mắt Mai và tôi đã khụy chân xuống nhưng một thằng đàn ông yếu hèn. Tôi dựa vào tường nước mắt không ngừng rơi. Tôi khóc cho những năm tháng dài yêu mê mải, khóc cho giây phút bất lực không thể giữ nỗi trong tay một tình yêu mà suốt đời này tôi muốn tìm kiếm. Tại sao? Tại sao? Đó là câu hỏi vang trong tâm trí tôi lúc ấy. Tôi yêu Mai, nhưng có lẽ bởi tôi là một người khô khan không biết quan tâm vỗ về cô ấy trong những ngày xa cách, làm cô ấy cảm thấy trống trải, cô đơn và nghĩ rằng tôi đã không còn yêu cô ấy như xưa nữa. Và rồi chúng tôi chia tay!

     Tôi quay lại một cung đường khác đứng từ xa nhìn Mai, cô ấy ngồi bất động, ngay giây phút đó tôi chỉ muốn chạy ra để ôm cô ấy vào lòng và giữ lại tình yêu của tôi nhưng có gì đó ngăn bước chân. Khi tôi quyết định bước đi về phía Mai cũng là lúc xe Phương Trang đến đón, tôi vẫn bước tới, bước trong vô định và hiểu rằng chúng tôi đã chọn ngã rẽ không chung đôi. Thôi cũng đành xem đó như một lời từ biệt.

     Đêm Đà Lạt lạnh buốt lòng người, tôi vẫn ngồi đó nơi ghế đá hai đứa đã ngồi lần đầu tiên khi Mai lên thăm tôi. Ghế đá hoang lạnh, tình tôi hoang lạnh khi trái tim yêu vẫn còn khắc khoải mong một lối về. Tôi trách Mai đã không hiểu tôi, không hiểu rằng tình yêu tôi nào có nhạt, nếu có không quan tâm cô ấy như xưa thì cũng do tôi là một người khô khan không biết thể hiện chứ nào phải tình yêu tôi đã đổi thay?

     Mai không hiểu!
     Tôi không hiểu!
     Và chúng tôi không hiểu!

     Đà Lạt những ngày không Mai trải dài trong nhung nhớ, tôi vẫn ngày hai buổi lên giảng đường, đồ án liên miên chuẩn bị cho tốt nghiệp, tôi cố cho mình không thôi bận rộn để lòng không nhớ về Mai nữa. Lúc rảnh rỗi một vài thằng bạn rủ tôi la cà nhậu nhẹt, sinh viên xa nhà là thế, ngày trước tôi chẳng bao giờ tham gia, nhưng nay lại bỗng dưng muốn uống thứ gì đó cay cay vào người cho lòng tôi bớt lạnh. Nhưng lạ thay, càng uống càng tỉnh, càng tỉnh càng nhớ như in hình bóng Mai, từng ánh mắt, nụ cười, câu nói.Tôi nhận ra một điều có lẽ tôi không say rượu mà đang say nỗi nhớ.

     Trong cơn mê tôi trách hờn Mai quá mạnh mẽ, không nhắn cho tôi lấy một dòng tin từ lúc cô ấy xuống Sài Gòn, Mai có yêu gì tôi nên ra đi là không một lần quay đầu nhìn lại, Mai không xứng đáng với tình yêu của tôi… Mọi lời trách hờn như tự huyễn hoặc lòng mình, và tôi bấm số gọi cho Mai. Giờ chắc Mai đang đi học về, đang chuẩn bị đi dạy thêm, nghe tiếng “Alo” lòng tôi đau như cắt, tôi không lên tiếng, chỉ muốn nghe tiếng Mai cho lòng vơi đi chút nhớ nhung mà thôi.

     Mai không nhớ gì tôi thì cớ gì tôi phải nhớ? Nhưng lạ thay nỗi nhớ cứ giăng đầy tim tôi.

MAI- SÀI GÒN VÀ NHỮNG ĐAM MÊ TUỔI TRẺ

     Chia tay một tình yêu sau năm rộng tháng dài, tôi nhớ da diết nhưng cũng tự biết mình phải mỉm cười đi về phía tương lai, dẫu con đường ấy chỉ riêng mình tôi độc bước. Những dự định tương lai, tôi quay cuồng học theo vài ngoại ngữ, còn một năm nữa ra trường, phải tìm cho mình một con đường phù hợp nhất. Tôi có ước mơ của tôi, tôi muốn tự tay mình làm nên những đam mê của tôi, nhìn bạn bè đi du lịch khắp nước, đi đông đi tây, tôi tự thấy đời mình còn hạn hẹp quá. Tôi chỉ có một cuộc đời để sống, tôi sẽ không bỏ hoang phế bất kỳ một thời khắc nào trôi qua trong đời.

     Hải vẫn nằm đó, nguyên vẹn trong trái tim tôi cùng với những yêu thương vẫn con ấm nồng nơi ấy. Đâu phải cứ xa nhau là không còn hạnh phúc, bởi khi biết trái tim mình còn yêu, còn nhớ một ai đó, và họ vẫn sống bình yên thì ấy đã là niêm hạnh phúc rồi đó sao?

     Thật bất hạnh lắm thay khi trái tim chẳng còn biết yêu thương ai một cách trọn vẹn nhất. Tình tôi đã xa nhưng không có những dối lừa, bạc bẻo. Tôi sẽ xem Hải là miền hạnh phúc tôi tìm về, không biết sau này sẽ có lúc nào đó trái tim tôi lại lạc nhịp hay không, nhưng hiện tại tôi biết mình vẫn còn hạnh phúc trong nhung nhớ từng ngày và thật sự mong Hải được hạnh phúc.

ĐÀ LẠT NHỮNG NGÀY NƯỚC RÚT

     Nỗi nhớ về Mai vẫn không ngừng, nhưng tôi vẫn làm những điều tôi cần làm, một thời gian nữa tôi xong tốt nghiệp, kết thúc một chặn đường sinh viên để bước vào đời, thực hiện những ước mơ hòai bão của một chàng trai. Nơi đáy tim tôi Mai vẫn nằm nguyên vẹn, tôi biết rằng mình sẽ mãi trân trọng những ngày bên Mai, người đã cùng tôi bước qua những yêu thương tuổi trẻ một cách trọn vẹn nhất. Rồi một ngày tôi sẽ yêu ai đó, nhưng hình bóng Mai cũng sẽ là mãi mãi trong ký ức ngày qua của tôi. Trái tim lạ lắm, và nỗi nhớ cũng lạ lắm, đôi khi vui vẻ bên một niềm vui mới ta cứ nghĩ mình đã quên người xưa, nhưng không, chỉ khi nào gặp lại thì tôi biết rằng tình tôi vẫn nồng như mới vừa hôm qua.

     Bây giờ tôi mới thật sự hiểu vì sau mối tình đầu là mối tình trinh nguyên và khó quên nhất. Tôi đã dành tám năm để yêu thương Mai, một thời tuổi trẻ của tôi nằm trong ký ức có cô ấy, cũng như cách tôi đã đi qua tuổi thơ của mình, dù có lớn khôn tới đâu có bao giờ tôi không cồn cào nhớ khi nhìn lại? Và tình yêu cũng thế mà thôi.

     Mai về một hướng!
     Hải về một hướng!

     Mối tình đầu nằm lại vĩnh viễn nơi nỗi nhớ không tên đeo mang suốt đời của một thời tuổi mộng. Hải và Mai mạnh mẽ vác trên vai cuộc tình đi suốt chiều dài nhớ quên của tuổi trẻ, tình yêu, công danh vẫn còn đông đầy khát khao, nhưng mấy ai tìm được cho mình những điều như ý nguyện.

     Nhưng dẫu sao thì mối tình đầu cũng là nơi ghi dấu trong ta những hồi ức đẹp đẽ nhất đời người. Tinh khôi tình đầu!

Tuyền Nguyễn

Last Updated on Thứ Ba, 23 Tháng Tư 2013 07:55

Bạn đang theo dõi trang: Văn Truyện Đà Lạt Chiều Xuân _ (Tuyền Nguyễn) (Truyện)