Đà Lạt, Tôi Và Kỷ Niệm _ (Phạm Mai Trang) (Hồi Ký)

  • PDF

 1.dalat1.jpg - 68.09 Kb   
     ĐÀ LẠT, 
     TÔI VÀ KỶ NIỆM

"Thành phố mến thương
Thành phố mình đang ở
Xa một ngày đã nhớ đã thương
Sớm mai phớt nhẹ nét mù sương
Chiều tối vẽ lên vài làn sương mộng
Khuya dù mưa tuôn
Ngày dù nắng đổ
Đi giữa bốn mùa
Vẫn ngỡ là Xuân

 Thành phố mình trang điểm màu xanh
Trông hiền lành như bức tranh thuỷ mặc
Góc độ nào nhìn vẫn đẹp vẫn xinh
Ngàn thông bồng bềnh vườn rau xanh mướt
Chen giữa biển trời hoà hợp nét thiên thanh
Cửa nhà thấp thoáng lênh đênh
Trên cao dưới thấp
Kết liên từng chùm cẩm thạch
Đêm chưa về ánh sáng bật lung linh

Thành phố mình đang ở
Còn có ai đâu mà bỡ ngỡ
Quanh một vòng ta lại gặp nhau
Môi điểm nụ chào
Tay bắt thật chặt
Chân tình như nhạc như hoa
Hoa thơm quyện lòng đất
Hoa thắm ngát tình người
Nhạc xây dựng đời
Nhạc gieo hy vọng nhạc gọi tương lai

Thành phố mình sao mãi dễ thương
Thôi thúc dòng người không ngừng nhẫn nại đi lên
Đỉnh cao Hoà Bình vẫy gọi
Mà những con đường như đưa máu dội về tim 

Vạn kỷ không quên thành phố của mình."

                              (Thơ Việt Trang)

     Anh

     Có lẽ anh đã đoán ra được thành phố nào rồi chứ? Phải nói là tôi rất cám ơn một chương trình phát thanh nào đó vào những ngày mưa đầu năm ở một nơi không phải quê hương mình cho tôi nghe lại những bài hát về thành phố dalat thật hay, mặc dù mỗi lần nghe tôi không thể ngăn được những giọt nước mắt

"…rồi mai tôi sẽ xa Đà Lạt
Thành phố buồn chiều sương khói buồn riêng anh
Còn bao điều sao anh không nói
Tôi cúi đầu từ giã Đà lạt ơi !..."

     Lời của bài hát khiến tôi trong suốt 45 phút trên con đường trở về nhà, nhớ nhiều về thành phố yêu dấu, nơi đó bây giờ ba mạ, tất cả anh em, các cháu tôi còn ở lại và những kỷ niệm lần lượt hiện ra trong trí nhớ.

     Tôi nhớ nhiều về trường Bùi Thị Xuân, ngôi trường màu hồng gạch của những năm mặc áo len xanh, áo dài trắng học trò với những nghịch ngợm vô tư. Đến giờ chơi túm áo dài chui rào băng xuống đường Tăng Văn Danh hái trộm hoa Pensée, Viollet. Có khi ra đứng ở hàng rào giáp ranh Giáo Hoàng Học Viện trêu các Thầy đang đi lại ôn bài trên sân thượng, hầu như lớp nào cũng thế đến nổi Tổng Giám Thị thông báo giờ chơi không được đứng ở khu vực đó nữa.

     Nhớ lại những ngày học thêm vào buổi chiều, hôm nào không ăn cơm ở ký túc xá Nhị Trưng thì thế nào trong cặp của chúng tôi đều có hai ổ bánh mì thịt mua ở quán bánh mì trên đường Hàm Nghi, khoảng giữa nhà sách Khải Minh và nhà thờ Tin Lành để trưa hôm đó rủ nhau sang đường Cộng Hòa được đặt tên là con đường Tình Yêu, ngồi trên đồi thông «phá thiên hạ ».

     Tôi nhớ cả ngôi trường Trần Hưng Đạo mà năm học Đệ Nhất chúng tôi, một số nữ sinh đếm không quá đầu ngón tay được gởi sang học tạm trong khi chờ giáo sư Toán đi thực tập quân sự trở về và anh đã ngồi ở đâu trong lớp Đệ Nhất B2 này ? Hàng ngày đến trường chúng tôi phải đi qua con đưởng Nguyễn Hoàng vòng quanh Mả Thánh, chúng tôi thường hỏi không hiểu đến lượt mình sẽ được nằm chỗ nào đây ? Thế mà giờ đây, chúng tôi mỗi đưa lưu lạc mỗi nơi mà đất Mả Thánh cũng chẳng còn chỗ và con đường lên ấp Du Sinh đã trở thành con đường Du Tử ?

     Tôi yêu biết bao những con đường ở Đà Lạt, hằng năm vào dịp Noel, gần Tết, ngoài màu hồng của những cây anh đào được trồng dọc hai bên đường Thành Thái, Lê Đại Hành, đường vòng hồ Xuân Hương, con dốc nhỏ lên nhà thờ Con Gà, nhìn đâu cũng thấy màu vàng của hoa Quỳ dại, màu vàng rực rỡ, kiêu sa. Ơi ! Có phải màu vàng của chiếc áo dài lần đầu tiên và duy nhất tôi mặc ngoài màu tím tôi thường yêu mà tôi lạc mất anh.

     Tôi cũng không thể nào quên cây «Phượng Tím» độc nhất mà tôi cho là nó có tên như thế trên con đường dẫn vào chợ. Không hiểu nó được trồng từ bao giờ mà mỗi lần có dịp ra phố thế nào tôi cũng phải dừng chân ở La Tulip Rouge để nhìn sang những tàng cây có màu tím nhạt trong làn gió nhẹ trông như những giải lụa. Sang đây, tôi cũng được thấy nhiều cây có hoa tím nhưng tôi vẫn không thấy đẹp bằng cây Phượng Tím ở thành phố cũ của tôi. Chỉ tiếc, sau 30.4.75, người ta xây cạnh nó một ngôi nhà có tên chẳng tí nào thơ mộng.

     Tuổi 20, tôi bỏ Đà Lạt ra đi, vào dịp hè hoặc Tết tôi trở về thăm. Khi xe vừa lên đèo Prenn đến cây xăng Kim Cúc, xuống con dốc nhỏ Nguyễn Trường Tộ, tôi thường nhìn sang đồi Cù vào mùa mưa cỏ xanh mướt. Trước khi tạm biệt quê hương, tôi trở về thăm Đà Lạt lần cuối, cũng vào dịp 100 năm thành lập Thành Phố, theo thói quen khi xe vừa đến thao trường, tôi nhìn sang Đồi Cù nhưng giờ đã được rào bằng những vòng kẽm gai và trên đó đang bị cày xới làm sân Golf cho du khách ngoại quốc ; nhà cửa xây bừa bãi ; đường sá hư hỏng, thành phố không còn vẻ thơ mộng nữa. Tôi tiếc và thương cho Đà Lạt quá đổi.

     Anh ạ.

     Thơ văn chỉ làm sống lại cho quê hương một thuở thanh bình nào xa lắc, bây giờ chỉ còn những nhớ thương gửi về đây mà thôi và mong một ngày nào đó được trở về. Mong niềm vui ở hoài cùng anh

     Thân ái,

    
Phạm Mai Trang

Bạn đang theo dõi trang: Văn Hồi Ký Đà Lạt, Tôi Và Kỷ Niệm _ (Phạm Mai Trang) (Hồi Ký)