Nghĩ Về Đà lạt _ (Phong Vũ) (Thơ)

  • PDF

city-of-dalat.jpg - 80.13 Kb

NGHĨ VỀ ĐÀ LẠT

Ngửa mặt nhìn lên tuyết mịt trời
hướng về Quê Mẹ mấy trùng khơi
dang tay hứng lấy vài hoa tuyết
mà ngỡ như là những cánh mai

Nghĩ về Đà Lạt núi đồi sương
nhòa nhạt đèn đêm tỏa cuối đường
đôi bóng đi về bên lối mộng
lòng nghe sóng vỗ nước hồ Hương

Văng vẳng đâu xa tiếng vó dồn
một người một ngựa giữa canh sương
chuyến xe chở cả đời mưa nắng
cho đến bao giờ thôi xót thương

Hỏi người, ta cũng hỏi lòng ta
vun xới cho đời những lối hoa
cho Em, thành phố thông reo ấy
mãi mãi hoa niên, tuổi mặn mà

Đà Lạt, Em Yêu đẹp tuyệt trần!
quanh năm êm ấm một mùa Xuân
tóc xanh buông lửng theo đường liễu
giữ mãi cho đời bóng Thụ Nhân

Chăm sóc tình em: những bước xa
Cùng bao thành phố ngát hương hoa
Đời vui như tuổi trăng đầy ắp
Vịn chặt tình người, Em hát ca...”

PHONG VŨ

 copy_phongvu.jpg - 139.15 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Nghĩ Về Đà lạt _ (Phong Vũ) (Thơ)