Đâu Trời Đà Lạt _ (Hà Ly Mạc) (Thơ)

  • PDF

dl_suongmo.jpg - 26.68 Kb

ĐÂU TRỜI ĐÀ LẠT

Bên này bờ biển Thái Bình Dương
Trông cõi mờ xa vọng cố hương
Chỉ thấy trùng trùng làn sóng vỗ
Đâu trời Đà Lạt với mù sương?

Tôi gọi tên em! Tôi gọi em.
Núi rừng xanh biếc đỉnh Lâm Viên
Đồi Thông Hai Mộ; buồn Than Thở
Nặng gánh non sông trĩu muộn phiền.

Tôi gọi về em Đà Lạt ơi!
Bao giờ ngắm lại ánh vàng tươi
Chiều vương màu nắng trên đường phố
Rọi nước hồ Hương đẹp tuyệt vời.

Ước gì tôi được ôm Đà Lạt
Để cõi lòng mình bớt quạnh hiu
Thủy Tạ bên em ngồi hóng mát
Nghe Linh Sơn Tự vọng chuông chiều.

Chao ôi! Bao chuỗi ngày thơ mộng
Vụt thoáng qua rồi hỡi tuổi xanh
Lê gót phong trần đầu tóc bạc
Ly hương nuốt lệ đón mừng Xuân…”

HÀ LY MẠC
(1994)

1.halymac.jpg - 19.55 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đâu Trời Đà Lạt _ (Hà Ly Mạc) (Thơ)