Huyền Ảo _ (Hàn Mặc Tử) (Thơ)

  • PDF

175705_10151271877054283_343793751_o.jpg - 162.56 Kb

HUYỀN ẢO

Mới lớn lên trăng đã thẹn thò,
Thơm như tình ái của ni cô.
Gió say lướt mướt trong màu sáng,
Hoa với tôi đều cảm động sơ.

Đang khi mầu nhiệm phủ ban đêm,
Có thứ gì rơi giữa khoảng im
Rơi tự thượng tầng không khí xuống
Tiếng vang nhè nhẹ dội vào tim.

Tôi với hồn hoa vẫn nín thinh,
Ngấm ngầm trao đổi những ân tình,
Để thêm ấm áp nguồn tơ tưởng,
Để bóng trời khuya bớt giật mình.

Từ đầu canh một đến canh tư,
Tôi thấy trăng mơ biến hóa như
Hương khói ở đâu ngoài xứ mộng
Cứ là mỗi phút mỗi nên thơ.

Ánh trăng mỏng quá không che nổi
Những vẻ xanh xao của mặt hồ,
Những nét buồn buồn tơ liễu rủ
Những lời năn nỉ của hư vô.

Không gian dày đặc toàn trăng cả!
Tôi cũng trăng mà nàng cũng trăng.
Mỗi ảnh mỗi hình thêm phiếu diếu,
Nàng xa tôi quá nói nghe chăng?

HÀN MẶC TỬ

hanmactu.jpg - 38.32 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Huyền Ảo _ (Hàn Mặc Tử) (Thơ)