Thơ Gởi Người Xa _ (Việt Trang) (Thơ)

  • PDF

dalatnostalgia-dinh-cuong.jpg - 97.76 Kb

THƠ GỞI NGƯỜI XA

   Thân qua Trần Vấn Lệ
 
Gởi qua người đó lá thư suông
Giữ lại lòng ta một tiếng buồn
Như gió thở than chiều Nguyễn Biểu
Như sương nhoà nhạt nắng Xuân Hương

Ơi gian nhà cũ tận bên kia
Ngóng một người thân hẹn trở về
Để khóm tường vi thành cỏ dại
Và đôi bướm trắng nặng tình si

Ơi con dốc ngược đường Yagut
Sỏi đá trơ mòn lạnh tháng năm
Dẫu có hoa quỳ bên giậu nở
Hay lời chim gọi chẳng dừng chân

Côi cút đường quê Trần Nhật Duật
Nhà ai thầm lặng dựa lưng đồi
Sớm tối đi về dăm bảy lượt
Ôm vàng kỷ niệm nhớ xa xôi

Nhắm mắt tôi đang giữa phố phường
Không nhầm không lạc một con đường
Mà nghe rất rõ tình thiên hạ
Mà thấy đâu người tôi mến thương

Thôi trải lòng mình với mộng mơ
Núi rừng Dalat rộng bao la
Bỗng dưng khép lại trời Lê Nguyễn
Bạn sắp đi rồi nghĩ xót xa

Rượu chẳng một lần ta uống say
Đêm nay nốc cạn một ly đầy
Trùng dương đâu phải không bờ bến
Trăng vỡ mơ hồ tiếng vạc bay
.

Trà Sơn , Xuân Canh Ngọ
   3.4.1990

VIỆT TRANG

 viettrang2.jpg - 107.34 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Thơ Gởi Người Xa _ (Việt Trang) (Thơ)