Trở Lại Cao Nguyên _ (Đoàn Minh Đạo) (Thơ)

  • PDF

1_thunglung_tinhyeu1.jpg - 75.39 Kb

TRỞ LẠI CAO NGUYÊN

Tôi trở lại cao nguyên
Rừng mê hoăc
Từng gốc thông kỳ công chận những vạt rừng sạt lở.
Chiều, chiều gọi nhau chỗi dậy
Hãy hồi sinh từng cỏ tranh, từng thông  già, từng
dương xỉ
Hãy đắp đầy kí ức chúng tôi
Những suối reo, những đá tảng, những vách núi đá dựng.
Chiều cao lên, cao lên lặng lẽ chuyến xe
chợt hiện
Tình tự rừng
Giã biệt trung nguyên
Rừng cứ tràn lá thông
Kim
Rừng mê man lá
Diệp
Gọi suối đi
Đa Mê
Người đi đã về!
Lan rừng thổi cánh trùng vây lạnh,
Măng rừng nhú vú trần cao nguyên,
Chào những chiếc gùi diễm phúc gái núi sơ nguyên
Các em đẹp hoang đường
Kính mừng các em.
Trở lại Lâm Viên
Và rừng cho ta hoan lạc – ôn hòa
Dat Alliis Laetitium Alliis Temperriem.
Đà Lạt diệu vợi cỏ hoa.
Ngày trở về soi từng kỷ niệm,
Căn nhà gỗ cửa sổ tường rêu,
Tử đinh hương rải phấn.
Hãy đổ đầy chúng tôi
Bằng hương da đào hoa của các em
Tuôn ra từ các giảng đường
Sũng đầy ký ức ngày mưa.

Chiếc dù che chung niềm bí mật
Nụ hôn.
Kính mừng các em xóm học
Đã dâng đầy hạnh phúc chúng tôi.
Anh đào trở lại
Các em cũng trở lại với xuân thì
Trên các lối đi
Forget me not
Học xá đồi hoa lối về
Pensée
Cửa sổ phòng em
Muguet
Hãy đánh thức em những hoa chuông nhỏ hò hẹn trữ tình
Những bài thơ trao nhau đều như giảng khóa.
Câu hát buổi chiều xuống phố
Thơm hàng quán vỉa hè.
Tiếng dương cầm ngõ đêm
Chopin Nocturne
Hoài niệm nao nao.

Marguerite cánh sao phủ cuối tường
Mặt hồ màu nắng xa xăm hồn nhiên trắng xóa.

Vâng tôi biết hè về
Mimosa vàng hoa
Những dòng tin chiến sự xoáy sâu tim óc.
Hướng dương nắng vàng
Hè đỏ lửa.
Hạ vàng Kim trâm
Đèn vàng thâu đêm thao thức mùa thi.
Giảng đường âm thầm
Chị vẫn đi về mỗi buổi.
Quên những chiều thủy tạ
với người tình sai hẹn chiến chinh.
An Lộc còn nhưng chàng đã mất!
Cỏ cây ẩn mật cúi đầu
Hồ nước chau mày, phải chăng đó là sự thật?
Rừng núi kháo nhau về lần dã trại của chàng
Đỉnh Lâm Viên đã khuất.

Tôi biết
Chị không là sương phụ
Nên giọt nước mắt phải dấu ngược vào đêm.
Ôi nước mắt và tóc chị cứ chảy xoã dài như những dòng thác ở Di Linh
Chỉ mình chị biết!
Sáng tinh mơ sương vẫn còn phủ tràn trên phố Hoà Bình
Chị lủi thủi một mình
Niềm an bình nào đã vuột.

Cành đào mùa trước
Mờ mịt như mơ.

Đà Lạt cho chị hoan lạc- ôn hoà và cả nỗi đau
đã mịt mờ trong dĩ vãng
Chị đã quên
Kính mừng chị.
Tôi chẳng muốn nhắc hoài chuyện cũ
Ký ức rừng Ái ân,
Chiều mơ hồ Than thở.
Từng góc phố, bờ hoa, mái nhà, rào gỗ,
Từng người tình ,bạn bè một thủa,
Nhạt nhòa trong trí nhớ câm.

Chuông sơn tự thỉnh từng tiếng một
Chuông giáo đường đổ từng tiếng một
Tâm người từng một lãng quên.
Tôi trở lại cao nguyên
Tôi mê hoặc ký ức tôi
Rằng hãy yên nghỉ
Requiem!
Rừng hãy nghỉ yên!

ĐOÀN MINH ĐẠO

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Trở Lại Cao Nguyên _ (Đoàn Minh Đạo) (Thơ)