Tôi Hỏi Thăm Đà Lạt _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)

  • PDF

dalatnostalgia-dinh-cuong.jpg - 97.76 Kb

TÔI HỎI THĂM ĐÀ LẠT


Tôi hỏi thăm Đà Lạt, bây giờ, biết hỏi ai?  Hai mươi bốn năm rồi biết bao là thay đổi!

Tôi nhớ từng con suối.  Tôi nhớ từng góc rừng.  Tôi nhớ tiếng cành thông reo vi vu trong gió…

Tôi nhớ cánh đồng cỏ, cỏ may ở Liên Khàng.  Ngày xưa tôi đi ngang ./ ống quần bông cỏ vướng…

 Tôi nhớ hàng bắp nướng / đêm Đà Lạt lạnh run, đến ngồi bên lửa hồng:  “Chị cho em trái bắp.”

Tôi nhớ ơi mái tóc người tôi yêu tôi thương.  Tôi ở trên chiến trường, đám cưới người ta,  đã…

Nhiều năm xưa, xưa quá, tôi biết mấy nhiêu buồn.  Hai mươi bốn năm hơn, cộng sáu năm cải tạo,

Tôi ra tù áo não… cộng tám năm lang thang… Đà Lạt tôi ngỡ ngàng mỗi khi tôi nhìn lại. 

Đà Lạt tôi tê tái, thời gian tôi làm thuê.  Và tôi quyết tâm đi.  Đà Lạt ơi, tôi trốn…

Hăm bốn năm sầu muộn, tôi nhớ Đà Lạt ghê, bạn tôi nhiều người “về” nằm trên đồi Kim Thạch…

Nhiều người nằm san sát trên nghĩa trang Nam Thiên… Họ vẫn có cái duyên con người còn Đất Nước…

…Học trò tôi, nhiều em cũng tứ tung tứ xứ.  Trường xưa trước cửa ngõ, quán xá, nhà… ngổn ngang…

Những tin tức… lỡ làng / làm tôi nhòe nước mắt.  Đà Lạt ơi Đà Lạt, tôi khóc nhé… cho vui?

Tôi nhìn mây.  Mây trôi.  Tôi nhìn tôi.  Tàn tạ.  Công viên người xinh lạ, sắp tới mùa lá bay…

TRẦN VẤN LỆ 

1.tranvanle.bmp - 111.05 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Tôi Hỏi Thăm Đà Lạt _ (Trần Vấn Lệ) (Thơ)