Mây Chùng Phố Núi _ (Đức Tiên) (Thơ)

  • PDF

dalat_hetdep.jpg - 32.80 Kb

MÂY CHÙNG PHỐ NÚI             

Mây chùng lại đón ta về phố núi
Nắng vàng reo con phố rợp đầy hoa
Hàng thông đứng nhìn trời thăm thẳm
Khói sương mây hâm hấp mái nhà

Đà Lạt xứ mơ buông cánh áo
Muôn hồng nghìn tía lả lơi bay
Đá núi hoa cài trong sương lạnh
Cây dại bên đường cũng biết trổ hoa

Kỳ lạ quá thác prenn mở ngực
Xối huyên thiên bọt trắng lưng trời
Hồ Than thở trầm mình tung ảo giác
Phật cũng hóa thân làm vạn bông hoa

Trên đường hoa ta học nết hoa
Cứ im lặng cần chi lời đường mật
Cứ nhè nhẹ nhả hương vào gió thoảng
Đủ say lòng du khách lại qua

Ta về phố núi lòng thanh sạch
Như uống vào tim nước Cam Lồ
Hoa vẽ cho ta tìm lối sống
Ồn ào chi có lúc phải nam mô !

Chia tay Đà Lạt ta nhung nhớ
Một góc cao nguyên đất nở hoa
Hoa có trên môi hoa ở mắt
Dẫu xa rồi mà đâu có xa...

ĐỨC TIÊN

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Mây Chùng Phố Núi _ (Đức Tiên) (Thơ)