Đạo Phật Trong Tâm Hồn Tôi _ (Bác Mù) (Tạp Ghi)

  • PDF

1.linhson5.jpg - 32.93 Kb

ĐẠO PHẬT
TRONG TÂM HỒN TÔI

Trích:
"1. Lời Mở Đầu "

     Thuở còn nhỏ, Mẹ tôi thỉnh thoảng vẫn dẫn tôi đến chùa Linh Sơn ở Đà Lạt để lễ Phật. Ngôi chùa ở trên một ngọn đồi thoai thoải với những đồi trà xanh ngắt nằm thẳng tắp ở sau lưng. Những tàng cây râm mát tạo cho chùa một khung cảnh yên tĩnh rất dễ chịu. Cổng chùa Linh Sơn nằm gần một con dốc uốn éo lượn lờ mà tôi vẫn đi bộ hàng ngày qua đó để đến trường tiểu học VT. Vài năm sau đó, con dốc quen thuộc này lại dẫn tôi đến với trường Nữ Trung Học BTX, ngôi trường thân yêu mà tại đó tôi được gặp bao nhiêu bạn bè thày cô dấu ái trong đời. Tôi rất yêu những bậc tam cấp xây bằng đá tảng dẫn khách thập phương nhẹ bước lên thăm chùa. Tôi thì chả nhẹ nhàng tí nào, thường chỉ hăm hở nhảy vài bậc một hay chạy như thỏ trên cái lề đất dẫn lên chùa. Tôi còn nhớ hai con sư tử đá hiền lành, ngồi an nhàn nhìn xuống con đường lên chùa, và chả bao giờ phiền trách tôi về việc tôi thường xuyên xoa đầu chúng rồi thỉnh thoảng cười sằng sặc một mình, cho rằng ta đây oai quá, dám vuốt râu sư tử --hẳn là oai vệ gấp mấy lần việc vuốt râu hùm, -Sư Tử chả được mênh danh là Chúa Sơn Lâm hay sao?

     Đi chùa ngày ấy với tôi cũng thích thú lắm; lâu lâu tôi lại được một Sư Cụ cho tôi vài trái cây hay cái oản gói trong giấy bóng kính xinh ra phết. Tôi chả hiểu gì tiếng ê a kinh kệ, nhưng tiếng chuông chùa vẫn luôn gợi trong tôi một cảm giác thư thái, tĩnh lặng như cảnh chùa êm ái. Ngày ấy tôi thấy mẹ tôi rất cung kính với các sư tăng, còn tôi thì chỉ chú ý đến chạy nhảy quanh sân chùa, may hơn thì gặp được vị sư quen, may lắm thì được vị này cho một trái quýt hay một cái oản xanh xanh đỏ đỏ là vui suốt cả ngày. Ngày ấy tôi cho là làm sư dễ lắm, suốt ngày chỉ lo tụng kinh ề à, có đọc sai cũng đâu ai biết, rồi được mọi người cung kính cúng dường nào xôi nào chè nào oản nào cam, ăn gì cho hết. Đó, Phật với Chùa trong tuổi thơ của tôi là thế đó.

     Cuối năm 1969, Bố Mẹ tôi đưa cả gia đình về ở Saigon, thế là tôi cũng ngưng hẳn việc đi chùa --thật ra tôi có đi chùa đâu, chỉ đi trong phạm vi chùa Linh Sơn nhởn nhơ chơi mà thôi.

     Năm 1976, Bố tôi mất. Cái tang lớn này làm gia đình tôi đau đớn không ít. Mẹ tôi mời một vị sư trẻ đến hộ niệm tang lễ bố tôi. Ngày ấy gia cảnh nhà tôi đã sa sút rất nhiều sau biến cố 30 tháng 4, 1975. Mẹ tôi không đủ khả năng mời vị sư trở lại cho đủ 49 ngày; tôi bèn âm thầm lấy kinh sách ra để cầu siêu cho Bố tôi hàng đêm. Dù chỉ đọc như vẹt , nhưng tôi rất chân thành niệm bài chú Vãng Sinh, "..A ri dị đa tỳ ca lan đế, a ri dị đa tỳ ca lan đa, dà di nị dà dà na, chỉ đa ca lệ ta bà ha..." , rôi bài "Phật thuyết A Di Đà Kinh: Nhất thời Phật tại Xá Vệ Quốc, Kỳ Thọ Cấp Cô Độc viên....". Ba mươi năm đã trôi qua kể từ ngày tôi đọc các bài chú và kinh này mà tôi vẫn nhớ được vài câu dù thực tình không hiểu gì cả, kể ra cũng là cái duyên gì đây chăng? Nhưng cái duyên ấy cũng chỉ phát triển đến đó rồi thui chột lại.

     Năm 1995, mẹ tôi mất ở Saigon khi ba anh chị em và tôi đang ở San Jose. Tôi không về dự tang lễ Mẹ tôi được, chỉ ra chùa Duyên Giác nhờ làm lễ phát tang và câu nguyện cho bà Cụ hàng tuần, và làm lễ thất tuần cũng như giáp năm ở đây. Ngồi nghe các sư làm lễ tập thể cho nhiều hương hồn cùng một lúc, tôi không thấy cảm xúc mạnh mẽ nhiều như ngày xưa tôi âm thầm đọc kinh trước bàn thờ Bố tôi. Tôi thỉnh thoảng có quay lại chùa đế vái lạy bàn thờ Phật, cầu xin Phật phù hộ độ trì cho gia đình may mắn, xong quỳ lạy trước hình ảnh của Mẹ tôi, kể cho bà cụ nghe vắn tắt tình hình trong gia đình, cuối cùng chúc bà Cụ luôn vui vẻ bên cạnh Bố tôi. Ngoài việc thăm bà cụ, tôi chả thiết đến chùa tí nào.

     Trong một dịp tổ chức gặp mặt các bạn học cũ tại Sacramento năm 2003, tôi tình cờ được gặp lại L. và Đ., hai ban ngày xưa cùng đi học BTX với tôi. Hai bạn tôi thay đổi thật nhiều, nét mặt thật an lạc, vẻ bình an toát ra từ lời nói, cử chỉ đến hành động dù rằng cuộc đời hai bạn thăng trầm nào có thua ai. Trong dịp giúp vui văn nghệ, L. và Đ. lên hát và múa thật tự nhiên. Bài hát có câu: "Thở vào tâm tĩnh lặng, thở ra miệng mỉm cười. An trú trong hiện tại, giờ phút đẹp tuyệt vời." Tôi rất ngạc nhiên, và có hỏi hai bạn làm thế nào mà xem có vẻ thư thái trong trần ai thế, thì cả hai đều cho biết là nhờ vào giáo lý Phật Pháp. Câu trả lời của bạn đọng lại trong trí nhớ của tôi nhưng duyên lành chưa đến, tôi lại tiếp tục quay cuồng theo nhịp sinh hoạt hàng ngày, bỏ quên đi những vấn đáp hai bạn đã nhẹ nhàng gieo xuống tâm tôi.

BÁC MÙ 

Last Updated on Thứ Bảy, 19 Tháng Mười 2013 09:47

Bạn đang theo dõi trang: Văn Tạp Ghi Đạo Phật Trong Tâm Hồn Tôi _ (Bác Mù) (Tạp Ghi)