Đà Lạt Nhớ Huế _ (Công Lập) (Thơ)

  • PDF

dl_suongmo.jpg - 26.68 Kb

ĐÀ LẠT NHỚ HUẾ

*

Một chút Huế ở phương trời Đà Lạt,
Hồ Xuân Hương hay mái tóc sông Hương,
Thác nước bạc nhớ những ngày mưa lũ
Chở phù sa chuyền hơi ấm ruộng vườn.
Dải mây trắng hôn ngàn thông đỉnh Ngự,
Trôi lang thang tìm hoa nắng đâu đây,
Nắng chao nhẹ, ven đồi hoa Quỳ nở
Tưởng ngòai kia đang lúc Huế sang mùa.
Chào Xuân đến, trăng lên từ Cồn Hến,
Tiễn Đông đi, trăng rời bến Văn Lâu,
Lấp lánh trăng sao đan dải lụa mấy sắc cầu vồng
Dòng thơ nhạc gối sương đêm rơi giữa lòng phố Huế
Dù xa quê, dù cuộc đời dâu bể,
Ai dễ quên mình miền đất mẹ dấu yêu.
 
Một chút Huế nơi Hoàng Triều Cương thổ
Một vì Vua không được ngự ngai vàng
Áo bào, ấn kiếm, cung đình cổ
Giấu phố thông reo những nỗi niềm.
Một chút Huế giữa rừng hoa Đàlạt
Màu hoa sim, màu phượng tím lẻ loi,
Đừng quên tôi Violet xa xôi
Nghe sương lạnh nhớ ai màu tím Huế ?.
Yêu không dễ lời chia tay chẳng khó
Cuộc đời vui là biết đợi chờ nhau.

**

Một dáng Huế bên dòng người Đà Lạt
Ai Trại Hầm, ai Trại Mát, Lữ Gia,
Ai Thái Phiên, ai Ánh Sáng, Cổ Loa,
Phong cách Huế… sống hiền hòa thanh lịch.
Xa vắng mãi… nào ai quên nguồn cội
Sinh hoạt Họ, Làng, chạp, giỗ, đồng hương,
Sống nghĩa tình dù vất vả tha phương
Đêm trăn trở quê hương mùa bão lụt
Hạt gạo cắn đôi – sẻ chia no đói,
Nguồn động viên – an ủi lúc cơ hàn.
Một dáng Huế – bản trường ca muôn thuở
Ở nơi mô cũng sâu lắng kiên cường.
 
***

Một giọng Huế trong lòng người Đà Lạt
Lời “Huế thương” xao động- “Xứ Hoa đào”.
Thông tĩnh lặng , mặt hồ thôi gợn sóng,
Ai thả xuống dòng… chiếc nón bài thơ.
Điệu ru con , nôi kẽo kẹt đong đưa
Mái chèo nhỏ đưa ta về biển cả,
À.ơ…“Trăng nghiêng, ngã bóng Nội Thành
Đường xa mấy dặm mà anh chưa về”…
Lời ru chi trong cảnh vắng, đêm khuya
Nghe xao xuyến, từ nơi mô vọng lại,
Tiếng yêu thương trăm năm còn đọng mãi,
Huế ta ơi! đến Đà Lạt bao giờ.

CÔNG LẬP

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt Nhớ Huế _ (Công Lập) (Thơ)