Đà Lạt Hoa Vàng _ (Nguyễn Hà) (Truyện)

  • PDF

daquy15.jpg - 36.87 Kb

ĐÀ LẠT HOA VÀNG
 
     Chiếc xe đò chạy bon bon ra khỏi thành phố. Ngồi trong xe Tuấn bâng quơ nhìn theo hai bên đường phố. Chẳng mấy chốc Sài Gòn đã khuất dần để lại những ưu tư phiền muộn phía sau!

     Xe chạy miết về phía đường rừng cao nguyên Bảo Lộc. Tuấn cứ chợt nhìn đồng hồ tay xem mấy giờ! Hàng năm vào dịp nghỉ hè niên học ở Sài Gòn, Tuấn phải về quê ở Đà Lạt để thăm ba má vài tuần. Tuấn nói thầm trong bụng "Đi một mình chán quá! Lần sau phải rủ thêm vài thằng bạn đi cùng cho vui!"
 
     Xe đổ vào trung tâm thành phố Bảo Lộc, dừng lại trước một quán ăn để hành khách ăn uống nghỉ ngơi trước khi tiếp tục hành trình đến Đà Lạt. Hành khách đều xuống xe bước vào quán. Tuấn ngồi xuống bàn trong gốc, kêu ly cà phê sữa. Bàn người cùng xe bên cạnh là một gia đình hai vợ chồng trung niên với một cô con gái chắc trẻ hơn Tuấn vài tuổi. Có lẽ đây là lần đầu tiên họ đi du lịch ở Đà Lạt.

     Cô bé mặc áo dài màu vàng trông thật dễ thuơng. Màu áo vàng tươi sáng như khuôn mặt trái soan hiền lành mỹ miều của cô bé. Tuấn quậy ly cà phê rồi chợt quay lên bắt gặp cô bé đang nhìn trộm mình! Cô gái ngượng nghịu quay về phía khác! Tuấn mỉm cười một mình, uống nốt ly cà phê.

     Chẳng mấy chốc người lơ xe hô lớn: "Hết giờ rồi, lên xe đi bà con!"

     Tuấn thong thả đứng dưới cửa xe chờ mọi người bước vào xe. Tuấn hồi hộp chờ cô gái áo vàng. Khi đi ngang qua Tuấn, cô gái nói nhỏ nhẹ "Cám ơn anh!" rồi lẳng lặng bước lên xe!
Ngồi xe trên chặng đường còn lại, Tuấn cảm thấy tự nhiên vui vui trong lòng!

Trời Đà Lạt sương mù giăng lãng đãng
Sợ anh buồn... em mặc áo màu vàng?
Đường cao nguyên trời mây rộng thênh thang
Có em đến lòng ngỡ ngàng vương vấn...
NVH

o O o   
 
     Nghỉ hè ở Đà Lạt năm nay buồn quá! Mấy thằng bạn thân có thằng đã vào quân ngũ, có thằng thì đi Sài Gòn học như Tuấn nhưng năm nay lại không về Đà Lạt.

NGUYỄN HÀ

Bạn đang theo dõi trang: Văn Truyện Đà Lạt Hoa Vàng _ (Nguyễn Hà) (Truyện)