Mạ Tôi! Chướng Ghê Chưa _ (Phạm Mai Hương) (Tạp Ghi)

  • PDF

vt_hpim0626.jpg - 354.95 Kb

MẠ TÔI ! CHƯỚNG GHÊ CHƯA!

(Nhân dịp tưởng niệm đến Ba tôi, thi sĩ Việt Trang Đà lạt)
                                          

     Khi ba tôi còn sinh thời , có lẽ phải chăm sóc ba nên mạ tôi khỏe và tinh tường. Mạ nhớ tên từng loại thuốc, đưa cho ba uống đúng giờ. Mạ tôi lo cho ba quên cả đau lưng nhức mỏi của tuổi trên 80. Chúng tôi cũng mải lo cho ba mà quên mất mạ, tưởng chừng mạ cùng trang lứa với mình. Ngày ba mất, mạ tôi như cây chuối bị đốn ngã, ngồi lặng im hằng giờ trước linh cửu. Mạ quên ăn, bỏ ngủ khiến chúng tôi lo lắng nhìn mạ dưới con mắt khác

     Ba tôi mất. anh Việt nằm ngủ bên cạnh để mạ đỡ buồn và chăm sóc mạ đêm hôm. Một tối, đứa cháu lên thăm bà ngoại, nó suýt ngất xỉu tưởng ông ngoại ngồi đầu giường coi ti vi. Sau 49 ngày, anh bàn giao lại cho con trai mình cũng là cháu đích tôn: "Cụ" Trâu

     "Cụ" Trâu ngoài 20 tuổi, sau khi đi nghĩa vụ quân sự 2 năm, Trâu xin làm cho công ty Harfarm. Trâu là thanh niên trai tráng nhưng khi lãnh nhiệm vụ Trâu trở thành một ông cụ non. Đúng 9 giờ tối sau khi ba Việt coi xong tin tức thì Trâu vào thay. Trâu nằm bên cạnh bà nội đánh một giấc cho đến 6 giờ sáng dậy chuẩn bị đi làm.

     Mỗi khi tôi về thăm mạ, muốn ngủ lại, mạ nói:
     -Con ra nói với Trâu một tiếng.
     -Ủa sao vậy?
     -Mạ sợ nó giận, mai nó không vô nữa.
     -Trời , nó còn khoái nữa mà. Con trai mà 9 giờ tối có mặt ở nhà làm sao mà có bồ.

     Chị Bá, mẹ của Trâu ghẹo:
     -Trâu mà ế vợ tại bà nội đó.

     Mạ cười lỏn lẻn để lộ lúm đồng tiền bên má trái. Tôi cắc cớ hỏi Trâu:
     -Con trai mà tối nào cũng ngủ với bà nội, bạn có cười Trâu không.
     -Dạ không, nhưng có đứa nó hỏi cháu: mày không hút thuốc mà sao người mày có mùi Cẩm Lệ

     Thật đắng họng không trả lời nổi, bởi thỉnh thoảng có người từ Huế vô biếu bà nội gói Cẩm Lệ đậm đà tình quê hương.

     Thời gian sau, cứ đến 7 giờ tối, mạ tôi lại lững thững ra trước sân ngó vô nhà anh Việt :
     -Trâu nó về chưa?
     -Mới có 7 giờ mà bà nội
     -Ừ! Bà nội hỏi cho biết.

     Vậy đó, vẫn biết không ai nỡ để mạ tôi ngủ một mình nhưng mạ vẫn hỏi thăm chừng đứa cháu. "Mạ tôi, chướng ghê chưa!"

     Ba tôi mất, không có người trò chuyện, mạ tôi tự dưng thích nghe ngâm thơ. Mạ nằm trên chiếc ghế dài nhìn ra sân, tai lắng nghe tiếng Tô Kiều Ngân ngâm những sang tác của hội thơ Trà Sơn. Vào những buổi chiều trời mưa, tiếng ngâm thơ khiến lòng người buồn da diết. Mạ không cho đổi băng, cứ nghe hết dĩa tự động quay lại từ đầu.
    -Sao mạ cứ nghe băng này hoài vậy.
    -Mạ muốn nghe thơ của ba với bác Phong Vũ.
    -Mạ đừng nghe thơ nữa, mạ nghe rồi lại nhớ ba. Để con tìm băng nhạc Huế cho mạ nghe.

     Mấy đứa con lại mang về một lô dĩa nhạc Huế. Một hôm Cẩn ngồi chơi với mạ, khám phá ra mình nghe Quang Lê ca tới 5 lần bài Đêm tàn bến Ngự, Cẩn cười nói với mạ:
     -Huế mộng Huế mơ, ngó lơ mất cái bóp.
     -Khỉ, nói chi tầm bậy.

     Cẩn thay dĩa Quang Lê bằng đĩa của Hoàng Oanh mà phải có đoạn ngâm thơ mạ mới chịu. Mấy đứa cháu về thăm nội than;
     -Con ở với nội một lúc là phải rủ nội ra sân chơi, nghe nhạc cũ miết ớn quá.

     Có đứa là fan hâm mộ ca sĩ nhạc Hàn và Hip Hop lén nội tắt máy. Một lúc lại nghe tiếng mạ tôi hỏi:
     -Con ra tìm bác Việt giùm nội
     -Mà nội cần bác Việt làm chi?
     -Ờ! Mở giùm nội cái máy .
     -Con mở cũng được mà.

     Mạ tôi ngó đứa cháu  không mấy tin tưởng;
     -Con không mở được đâu
     -Trời ! Con học công nghệ thông tin, con làm cái gì còn được nữa là.

     Anh Việt từ đâu vào, nheo mắt ra hiệu:
     -Để đó cho bác. Mấy đứa không biết dĩa của bà nội thích đâu.

     Vậy đó, dù trên mặt máy có một lô đĩa để sẵn mà mẹ tôi cũng chỉ nghe một dĩa và phải anh Việt mở thì Hoàng Oanh ngâm thơ mới ngọt hơn. "Mạ tôi, chướng ghê chưa!"

     Ba mất, mạ tôi chỉ ăn cơm buổi trưa do chị Liên, vợ anh Hoàng nấu. Chị bày trên mâm đủ ba món; canh, món mặn, món xào. Không có ba, mạ buồn ăn cũng ít. Buổi sáng và chiều , mạ lững thững đi ăn trên chợ hoặc đứa nào đi mua ở đâu về cho mạ. Lạc thấy mạ ăn hoài trong xóm có từng ấy món nên chở mạ đi xa hơn một chút: cuối đường Ma Trang Sơn có quán hủ tiếu, bún bò, bên Xuân An có bánh canh... Mạ ăn chiều chừng 4 giờ rưỡi sớm hơn mọi nhà.

     Mới ba giờ, mạ điện thoại:
     -Lạc ơi! Ba giờ rồi đó con.
     -4giờ rưỡi mới đi mà mạ
     -Ừ. Mạ sợ con quên

     Lạc sợ mạ chờ nên hôm sau bốn giờ có mặt. Mấy ngày sau, 2 giờ rưỡi mạ gọi điện. Có hôm, Lạc ăn cơm trưa xong đã tới giờ chở mạ đi ăn tối.
     -Răng con không ăn
     -Mới 3 giờ. Con mới ăn giờ còn no

     Mạ ăn chiều sớm nên giờ ăn trưa cũng sớm hơn khiến chị Liên phải đi chợ sớm hơn. "Mạ tôi, chướng ghê chưa!"

     Ba mất, tự dưng mạ xuống sức nên hay đau lưng. Mạ tôi biết tự chăm sóc sức khỏe của mình. Thấy trong người không khỏe, mạ gọi:
     -Sâm ơi! Mạ đau
     -Mạ đau ra sao? Con đang mắc thanh tra. Mạ nói đứa nào ở nhà chở mạ đi khám đi.
     -Thôi! Để mạ chờ con.

     Sâm đi dạy khá lâu, giao thiệp rộng, nhiều học sinh trở thành bác sĩ nên mạ đi khám bệnh không phải chờ dù bệnh nhân có đông:
     -Sức khỏe của bà cụ tốt lắm, tim gan không có vấn đề gì.

     Bác sĩ đôi lúc chỉ cho toa thuốc bổ. Nhiều lúc đang lúc bị dự giờ, Sâm cáu:
     -Mạ đau thì chở mạ đi khám liền, sao lại chờ em.

     Dù đứa khác có sốt ruột chở mạ đến ông bác sĩ quen thì mạ vẫn trách: ông đó khám không hay. "Mạ tôi, chướng ghê chưa!"

     Mới tuần trước, mạ mệt, Sâm đưa mạ đi khám, bác sĩ khuyên đưa lên bệnh viện để theo dõi nhịp tim. Cả nhà đứng ngoài phòng cấp cứu chờ đến khi mạ vào phòng lưu bệnh rồi mới về. Chi ở lại trông chừng mạ.

     "Cụ" Trâu về nhà, trằn trọc trên chiếc giường rộng, không ngủ được:
     -Không biết cái "chướng ghê chưa" ấy, nửa đêm đi vệ sinh. Cô Chi có biết đường đưa đi không.

     Ba tôi mất, niềm thương yêu nhất bỏ mạ ra đi. Có lẽ vậy mà mạ nghĩ các con rồi cũng sẽ quên mạ nên mạ sợ mạ nhắc chừng. Đôi mắt màu xanh biếc nay đổi màu xám thoáng chút bối rối mỗi khi muốn con làm điều gì đó cho mình. Mạ có biết, các con khi nói: "Mạ ơi, chướng ghê đi!" cùng đồng nghĩa là "Mạ ơi, thương mạ quá đi thôi!"
                  
(Thương tặng Mạ và "cụ" Trâu)

PHẠM MAI HƯƠNG
(Tháng 9.2013) 
 

hoadaodalat_6.jpg - 25.66 Kb

Bạn đang theo dõi trang: Văn Tạp Ghi Mạ Tôi! Chướng Ghê Chưa _ (Phạm Mai Hương) (Tạp Ghi)