Bâng Khuâng Cao Nguyên _ (Phạm Tâm An) (Thơ)

  • PDF

daquy4.jpg - 57.03 Kb

BÂNG KHUÂNG
CAO NGUYÊN

Một mình em
Lang thang
Đà Lạt phố
Không thấy đèn giao thông xanh đỏ
Những nẻo đường rạng ngời hoa cỏ
Mà sao em buồn ?!

Mắt vấp phải thông
Chân vấp bụi Dã Quỳ hoang hoải
Thấy mình như bông Cúc dại
Lặng lẽ vàng trên cỏ ướt chiều mưa
Lại hỏi thầm lòng: Người đã quên chưa?

Lại thương quặn những ngày xưa yêu dấu
Lại nhớ đắng một thời thơ ấu
Đã xa mù bảng lảng như sương
Đà Lạt cuối thu se lạnh
Nên chăng má em hường
Nên chăng tình vấn vương...

Mây xuống thấp níu đất - trời gần lại
Mà sao em xa anh
Mà mộng mị quá dài...
Em ngẩn ngơ như kẻ lạc loài
Trên cao nguyên hùng vĩ
Thèm nắm tay ai...

PHẠM TÂM AN

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Bâng Khuâng Cao Nguyên _ (Phạm Tâm An) (Thơ)