Đoản Khúc Cho Ba _ (Chử Tứ Anh) (Hồi Ký)

  • PDF

dalatnostalgia-dinh-cuong.jpg - 97.76 Kb

ĐOẢN KHÚC CHO BA

 
     Sự ra đi đột ngột của Ba mấy tuần trước đây đã làm sửng sốt đại gia đình và toàn thể bạn bè thân hữu trong Cộng Đồng Hải Ngoại. Mặc dù biết rằng Ba mang chứng bịnh suyễn kinh niên, đã phải chữa trị bằng đủ loại dược phẩm Đông, Tây, châm cứu, con vẫn nghĩ rằng Ba sẽ tiếp tục vui sống với Mẹ và chúng con nhiều năm nữa.

     Tiếng chuông điện thoại oan nghiệt lúc 12g 15 đêm ngày 12 tháng 3 năm 1996 mà con nhận được từ chị Nhất Anh đã làm thay đổi tất cả: Ba đã vĩnh viễn ra đi, từ giã cõi đời. Một cuộc đời mà với Ba rất thân yêu gắn bó, vì ở đó có Mẹ, các con, các cháu và bằng hữu quyến thuộc.

     Con còn nhớ ngày Chủ nhật ấy, một ngày trước khi Ba đi, tất cả các con các cháu họp mặt ở nhà Ba Mẹ và đó cũng là lần cuối cùng con được gặp Ba.

     Cũng như mọi hôm, Ba lăng xăng chăm sóc hỏi han các con cháu. Ngày cuối tuần, Ba hay có thói quen đi chợ mua đủ loại trái cây với cam, quýt, xoài, hồng và những món ăn ngon mà các con cháu ưa thích. Và chỉ có ngày Chúa Nhật khi gia đình sum họp, Ba mới “hi sinh” vài tiếng đồng hồ quí báu mà Ba vẫn thường dùng để làm "bản tin CBA”, dành riêng cho con cháu. Buổi chiều đó, con còn nhớ, trong lúc mọi người đang còn ồn ào nói chuyện, Ba đã vội vàng dọn dẹp, rửa chén, “để bớt công việc cho các con”… Ba là thế đó, suốt đời luôn hi sinh cho kẻ khác, và hiếm khi nghĩ đến bản thân mình.

     Ngày xưa tại quê nhà, với tài tổ chức và ý chí mạnh mẽ, Ba đã “làm mưa làm gió”, gây dựng nên sự nghiệp với bao nhiêu ngôi trường, từ Huế vào Đà‐Lạt.

     Các ngôi trường Hiếu Học, Văn Học, Văn Học 2 (Văn Khoa) đã đào tạo biết bao nhân tài cho đất nước. Lòng nhẫn nại và sự hi sinh cao cả của Ba Mẹ đã nuôi nấng dìu dắt thương yêu các anh chị em con, đạt được ước nguyện cho các con đi du học ở Mỹ quốc. Biến cố tháng Tư 1975, gia đình chúng ta rời xa quê hương yêu dấu, bỏ lại sau lưng biết bao công trình và kỷ niệm.

     Trên đất khách quê người, với hai bàn tay trắng, Ba vẫn lạc quan yêu đời, tiếp tục tiến bước làm lại từ đầu. Tại đây trong 20 năm, với trọng trách của một nhà giáo, cùng với Mẹ và các con, đã tạo dựng ra Hội Giáo Dục Trẻ Em Việt Nam vùng Hoa Thịnh Đốn để góp phần vào việc duy trì và phát huy tiếng Việt tại Hải Ngoại. Kế đến là Hội Thân Hữu Đalat để những người Đalat có thể tìm đến nhau. Rồi trong bao nhiêu năm Ba đã cùng với các cô, chú, bác trong Cộng Đồng luôn luôn bận rộn với những sinh hoạt làm đẹp cho đời.

     Niềm đam mê sau cùng của Ba là lãnh vực báo chí và “Bản Tin CBA”.

     Ba ra đi, dù còn lưu luyến Mẹ và các con cháu, nhưng chắc là không che dấu được nụ cười mãn nguyện là đã trải qua một kiếp sống làm người đầy ý nghĩa. “Sinh lão bệnh tử” là quy luật của trời đất. Cuộc đời chỉ là một giấc mộng thoáng qua, như bốn câu thơ nào đó của Mẹ mà con còn nhớ:

“Nửa đời người ta sống
Nước mắt suối một dòng
Trăm năm này cõi mộng
Cõi mộng đầy long đong”

     Ba ơi, thế là Ba đã sớm trả xong nghiệp làm người, đã dứt bỏ được cõi mộng đầy long đong và nước mắt này. Con tin chắc rằng anh hồn của Ba sẽ sớm siêu thoát, đến một nơi thật huy hoàng đẹp đẽ, nơi gọi là Cõi Vĩnh‐Hằng, có Phật, có Đấng Từ‐Bi. Ở đó, Ba sẽ không còn phải bị những cơn suyễn thình lình tấn công, để Ba phải hốt hoảng lo sợ: “thương Mẹ ở lại một mình cô đơn”. Giờ đây, Ba đã yên nghỉ giấc ngàn thu, thân xác Ba rồi sẽ tan đi thành cát bụi, nhưng trong lòng Mẹ, các con và những người thân yêu, Ba vẫn SỐNG; hình ảnh Ba sẽ tồn tại mãi, với đầy tôn kính yêu thương….

     Hôm nay con thắp một nén hương trước mộ Ba, mắt nhòa lệ nghẹn ngào thương nhớ Ba, nhưng vẫn còn lờ mờ đọc được dòng chữ trên bia mộ:

“Nơi đây an nghỉ giấc ngàn thu
Nhà báo, nhà giáo, nhà truyền thông quốc tế
CHỬ BÁ ANH
1934‐1996
Người đi như cánh hạc bay qua
Trời rộng thiên thu cánh hạc vàng”

     Con Tứ Anh xin đốt thư này trước mộ Ba để tưởng niệm Ba yêu quý.

CHỬ TỨ ANH

(Tháng 3 năm 1996)

Bạn đang theo dõi trang: Văn Hồi Ký Đoản Khúc Cho Ba _ (Chử Tứ Anh) (Hồi Ký)