Tôi Không Ngờ _ (Lê An Thế) (Thơ)

  • PDF

IMG_7735.JPG - 20.50 Kb

TÔI KHÔNG NGỜ

1.

Sông có thể cạn, hồ có thể khô, sa mạc có thể lan dần nhưng chúng ta không
     thể giết chết một giọt nước
Chỉ một giọt nước
Chảy từ đôi mắt của em, trong chén trà của Tô Đông Pha, từ cổ của Cao Bá Quát 
     hay những cơn mưa năm trước
Tôi không thể biết hết bao nhiêu hạt sương mỗi sáng
Tôi không thể nhớ hết sự trung thực của một giọt nước 
     một giọt nước thôi
mà có người đã cho rằng có thể tìm ra một vũ trụ
Tôi không thể nhớ hết vũ trụ trong em vũ trụ ngoài em.
Tôi không ngờ có ngày Đà Lạt mưa tôi trở về đứng trước cửa café Tùng
Tôi không ngờ 40 năm sau tôi mới tin hồ Xuân Hương có thực 
     (tôi chỉ mất đồi Cù *)
Em vô tội như một giọt nước
Mỗi chúng ta vô tội như một giọt nước
Mỗi giọt nước vô tội xưa.

2.

Núi có thể mòn, sỏi đá có thể thành cơm, nhưng ai có thể giết chết 
     một hạt cát?
Một hạt cát thôi
Ai?
Ai đã từng đếm cát trên mặt đất này và thấy nhiều bằng sao trời
Ai đã từng rải cát vào kinh bát nhã
Ai có thể giết một giấc mơ
Tôi đứng bên biển California tôi đứng bên biển Vũng Tàu tôi không ngờ 
     Thái Bình Dương là một
Cũng sóng cũng gió cũng cát cũng dã tràng cũng tôi
     (tôi đọc ra những con cá biển không cần quốc tịch)
Người ta có thể đặt lại năm zero **, đội mũ thiên mệnh, nhưng ai có thể 
     thắng được thời gian?
Ai?
Ai nghe tích tắc
Ai đi đủ một vòng quay
Tôi không ngờ tôi bây giờ nghi ngờ lịch sử nghi ngờ chân lý
Tôi không ngờ lúc ôm em là ôm cả phù du.

*
Sách có thể đốt, học trò có thể chôn, nhưng ai có thể giết chữ?
Tường lửa có thể dựng, bút có thể bẻ cong, nhưng ai xóa được 
     điều trung thực?
        Ai?
Ai giương biểu ngữ, dựng khẩu hiệu, hát đồng ca
Bây giờ thành phố đầy khẩu trang
Không thấy mặt người
Ai mang ra đường đầu giả
Ai cúi đầu trước sự đã rồi
Ai vô cảm như bóng
 
Có đêm tôi đứng giữa Sàigòn không thấy Sàigòn
Chữ vẫn là máu là yêu là sống là hy vọng
Chữ vẫn là tôi
            Là em
                Là bạn
Tôi không ngờ tôi có thể đứng trước Nhà thờ Đức Bà vẫn là Nhà thờ Đức Bà
    148 năm trước, (có những viên gạch đỏ tồn tại hơn nhiều chế độ)
Tôi không ngờ tôi có thể đi trên vỉa hè 3 giờ sáng vẫn còn lá me non
            trời thẳm (những thứ không bị đổi tên)
Tôi không ngờ tôi có thể ngồi nhiều giờ liền nhìn tượng Đức Mẹ
Ở giữa là một cơn mưa
Chỉ một cơn mưa
Tôi không ngờ tôi khóc thực. 

LÊ AN THẾ

 (11-2011)
______________________

  *Trước 1975 mọi người đều có thể lên chơi Đồi Cù thoải mái và miễn phí. Nay biến thành sân Golf, muốn vào phải đóng tiền.
**1975 chính quyền Pol Pot xóa bỏ tiền tệ, trường học và đặt lại năm Zéro.

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Tôi Không Ngờ _ (Lê An Thế) (Thơ)