Đà Lạt Của Tôi _ (Đỗ Hữu Thức) (Thơ)

  • PDF

1_1dl.jpg - 148.00 Kb

ĐÀ LẠT CỦA TÔI

Không ở đâu như Đà Lạt của tôi
Ra đường chẳng khi nào quên áo ấm
Trời nắng mấy cứ quen cà phê nóng
Giữa phố đông, câu nói vẫn nhẹ nhàng

Có phải vì nhau nên ngả ba, ngả năm
Chẳng cần đến đèn xanh, đèn đỏ
Tứ xứ về ở cùng thành phố
Mà đi đâu cũng thấy người quen…

Có phải vì rừng trong phố còn xanh,
Vì hoa nở lẫn vào cỏ biếc,
Vì cả đất trời đều là thủy mạc
Quen rồi, còn xúc động mỗi lần qua

Đà Lạt yêu như chuyện đời xưa
Hẹn hò đến tận rừng, tận thác
Tìm nhau đâu kể gì đèo, dốc
Hoa nở, hoa tàn…một dạ chờ nhau

Không nơi nào như Đà Lạt tôi đâu
Dẫu phải xa, vừa xa đã nhớ
Có ký ức núi rừng, muôn thuở
Đà Lạt nuôi hồn tôi mãi xanh…

ĐỖ HỮU THỨC

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt Của Tôi _ (Đỗ Hữu Thức) (Thơ)