Trở Về Đà Lạt _ (Trần Quốc Lăng) (Thơ)

  • PDF


2.dalat3.jpg - 177.03 Kb

TRỞ VỀ ĐÀ LẠT

Tôi trở về Đà Lạt
Đem ký ức mông mênh của thời áo trắng
Vắt lên cụm mây, trong như tuổi thơ mình
rồi cứ thế ký ức bay
lồng lộng trời chiều
Hoàng hôn núi đồi ập lên nỗi tịch liêu
Tôi trở về Đà Lạt
Ký ức lênh đênh như người ngái ngủ
Võng tuổi thơ một đầu móc vào Lâm Viên
đầu kia cột vào đâu nhỉ?
Trong loáng thoáng của tâm linh
Mẹ mang tôi, tuổi xuân thì
treo đầu dốc Cam Ly
Tôi trở về Đà Lạt
Mập mờ tìm lại dấu chân xưa
Hít hà không khí cũ, tìm lại hơi hám cũ
của chính mình,
Lăng ơi mày đâu vậy?
Ngày ấy nơi này, đường đi tung tăng đá sỏi
Giờ gặp lại rồi
Sỏi đá buồn, sỏi đá lên hơi
Tôi đi trong lòng Đà Lạt
Mưa. À mưa, nhớ rồi
ngàn hạt bụi
Chiều nay còn mưa sao em không lại..
Khung cửa sổ tối tăm
Thằng bé nghêu ngao, nhìn xuống thung lũng già
lòng trĩu nặng.
Tôi nằm nghiêng trong lòng Đà Lạt
Tay níu vào ấp Nam Thiên
xô nhẹ,
Võng đời đong đưa về cuối xóm nghèo
Đêm hiu quạnh lưng đồi,
bốn bề tôn lạnh ôm choàng lấy
chị em tôi.
Đường Hùng Vương rợp bóng thông già
Nắng xuyên cành lung linh
Ký ức cùng tôi thả bộ
Cam Ly-Hoà Bình,
khói xe lam chiều
ồn ào dốc phố
Trường tôi đó
thời nghịch ngợm
Ôi màu tôn rỉ, một màu từ lâu quen thuộc
giờ nhìn lên, đếm từng tam cấp buồn, cao vời vợi
(Bóng bạn bè thấp thoáng giờ chơi)
Chào quá khứ
Tôi ném một viên đá cuội
Tôn rỉ chua xót cười
chảy máu tim tôi
Cây số 4,
Mồ mả tản cư đâu hết
68 mới đây thôi mà, sao thế?
Ngày ấy thằng nhóc bắt dế lưng đồi
rồi hát trên những xác người
Giờ xin một chỗ,
nghỉ ngơi.
Tôi trở về Đà Lạt
Ký ức như gốc cây già, sần sùi lên ngàn nỗi nhớ
Bỏ nỗi nhớ lên võng
Một đầu tôi móc tuổi thơ vào Lâm Viên
đầu kia cột vào tiếng suối
Đong đưa đong đưa
chập chờn mặt hồ trong vắt
Giấc ngủ trưa kẽo kẹt võng buồn
Tôi trở về Đà Lạt
lần này run bần bật
như thằng bé lạc đường vừa tìm thấy mẹ
nhưng chỉ là ảo tưởng
Thành phố mới nhưng chỉ mình tôi cũ
với ẩm mốc rã rời
Thành phố của mình sao lạc lõng thế, Lăng ơi.
Vẫy tay chào Đà Lạt,
lất phất mưa
tôi phóng như bay như thằng phải gió
xuống trũng lên đồi
và hét to vào ký ức mình thiu thiu ngủ
Mưa hắt vào nỗi nhớ, mặn môi
Mặt trời cuối ngày tiễn đưa
tôi, đỏ ối
Vẫy tay chào Đà Lạt
Thành phố mù sương
Thành phố có những con chim sẻ sẽ đem nỗi nhớ tôi rải khắp đường
trong những ngày tháng tới.
Giờ còn lại gì ngoài tiếng ru hời
với chiếc võng mình và tiếng ầu ơi.

TRẦN QUỐC LĂNG

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Trở Về Đà Lạt _ (Trần Quốc Lăng) (Thơ)