Mãi Nhớ Nguyên Tiêu _ (Chúc Mai) _ (Hồi ký)

1.viettrang2.jpg - 107.34 KbViệt Trang


MÃI NHỚ NGUYÊN TIÊU
Năm 2010, nhà thơ Việt Trang Phạm Gia Triếp, giã từ cõi trần thế thọ 87 tuổi, ông ra đi thảnh thơi như bài thơ “Stop and go”:

Trần gian là quán trọ
Tạo hóa lẽ huyền vy
Thế nhân là lữ khách
Dừng lại rồi ra đi
(Việt Trang)

Trước hôm làm lễ Tịch Điện tiễn ông về lòng đất, những người bạn yêu thơ của ông đã làm một lễ nguyên tiêu dù giờ là tháng 6. Họ cùng nhau xướng họa nhớ về ông. Nữ sĩ Chúc Mai đã khóc:

Tiễn Biệt Anh Việt Trang

Tôi đưa anh đến cuối đường này
Trời sao lắm gió lại mưa bay
Bây giờ tháng mấy rồi anh nhỉ
Mà đã lập đông anh có hay
Tay nương gậy trúc tiễn đưa nhau
Đọc nửa câu kinh lòng quặn đau
Sững sờ lê bước chân huyền hoặc
Kìa ai sương khói sầu ơi sầu
Tôi chỉ đưa anh đến thế thôi
Lá vàng rụng mãi dưới chân đồi
Hình như trời khóc và tôi khóc
Nay tiễn anh rồi, ai tiễn tôi

(Dalat 23.07.2010)
Chúc Mai

Bà tự nhận mình là học trò của nhà thơ Việt Trang khi bà ngỏ ý muốn học thơ Đường luật. với tài năng của mình, bà đã cùng ông xướng họa tâm đắc. Mất người bạn tri kỷ, bà không muốn làm thơ Đường

Quá quan tiếng vó ngựa dừng
Vườn khuya lá rụng
Nghe chừng thu phai
Trăm năm một tiếng thở dài
Sương rơi đầu ngõ
Tiếng ai gọi đò

(Dalat 26.07.2010)
Chúc Mai

Một người bạn cũ từ nước ngoài về, muốn tìm về kỷ niệm bằng buổi họa thơ, bà từ chối

Tìm lại bạn bè xưa
…có người thành cát bụi
người còn mặt phủ màn sương
tóc đùa mây trắng
mặt ruộng bậc thang
Người trở về trĩu nặng thời gian
còn ai đợi ai nơi cuối phố
ai chờ ai
hội ngộ Nguyên Tiêu

(Chúc Mai)

Bởi với bà, tết Nguyên Tiêu không còn đã theo ông Việt Trang đi rồi

Mãi nhớ Nguyên Tiêu
(với anh Việt Trang)

Ô hay : rằm tháng giêng
sao trăng chỉ một nửa
ai dấu một nửa bên trời
Tôi ôm trăng gầy làm gối
giấc ngủ chiêm bao
gặp tình xưa trong mộng
Đà Lạt xuân còn vương
trên cây phượng tím
trên dãy đào phai
Túy liễu mờ sương phủ
đồi vàng Mi mô sa
Anh…nửa vầng trăng xa
lặng lẽ trôi theo cánh hạc
Đà Lạt không có Nguyên Tiêu

(2019)
Chúc Mai