Đà Lạt Mưa Chiều _ (Hồ Phú Bông) (Thơ)

ĐÀ LẠT 

MƯA CHIỀU

Tôi về Đà Lạt mưa chiều,
Rét run phố vắng, buồn hiu hắt buồn.
Đồi hoang chết lạnh, tay buông.
Lời con chim nhỏ cạn nguồn xót xa.
Phận tôi với nước nhạt nhòa.
Ngày lên nỗi nhớ, chiều qua bóng dài.

Hồ Phú Bông

(1972)

63466056276caonguyendl_thumb.jpg - 367.02 Kb