Duy Khánh, Bùi Giáng, Hoàng Trọng Hàn & Hồ Mỹ Hạnh _ (Đà Lạt Ngày Tháng Cũ_#54)

3.jpg - 94.11 Kb

TÌNH YÊU NHƯ BÓNG MÂY
  
  
     Đà Lạt xưa kia giống như một thiếu nữ tuổi xuân thì, dáng đài các, đã từng làm siêu lòng biết bao nhiêu là văn sĩ, thi sĩ, nhạc sĩ, họa sĩ và cả nhiếp ảnh gia nữa… Thật quyến rũ. Thật đắm say. Ghé thăm Đà Lạt để rồi khi chia tay nhau lại bịn rịn. 

     
KHÁNH GIANG năm 1959 viết về “Đà Lạt với du khách” đã nói:

     “Bạn có sống qua những ngày lặng lẽ u buồn ở Đà Lạt, có ngắm qua những buổi hoàng hôn nhuộm đỏ cánh đồi, có ngồi thu mình nhìn qua giọt mưa nặng trĩu rơi trên cửa kính, có dịp trầm ngâm cô độc say mê theo khói thuốc và hương vị tách cà phê phin đen ngòm, có lủi thủi dưới làn mưa bụi về đêm, có nện gót giày đều đều trên đường phố hoang vắng, có sống qua những giờ phút trống rỗng của cuộc đời và lòng có mang ít nhiều kỷ niệm đau thương, bạn mới cảm được cái “tâm hồn” sâu xa và thấm thía của Đà thành. Và lúc ấy, bạn khó lòng mà rời Đà Lạt được nữa.” 
    
     Tình yêu với Đà Lạt thật muôn vẻ. Khi thì lặng lờ như mặt nước hồ thu êm dịu hay cuồng nhiệt như những bọt nước trắng xóa của thác nước bên đèo. Khi thì giăng mắc như sương khói phủ trên khắp cánh rừng thông. Khi thì tan biến vào thinh không theo tiếng chuông chùa Linh Sơn... tiếng chuông nhà thờ Con Gà... Tình yêu vang vọng và lan đi để rồi hội nhập vào núi đồi Đà Lạt mỗi buổi sáng sớm khi mặt trời còn khuất dạng...

     Phải chăng đối với những ai đã từng sinh trưởng tại Đà Lạt, hay đã có một thời gian dài sinh sống tại đây hoặc chỉ là du khách ghé thăm thành phố trong ít ngày thời Đà Lạt của những ngày tháng cũ đã để lại trong tận cùng tâm khảm con người những niềm thương nỗi nhớ sâu đậm và thiết tha… như suối nguồn tuôn chảy. Nói hoài không hết!

     Sau đây chỉ thâu thập và ghi lại được một phần nào cái tình cảm thương yêu và nhớ nhung đó mà thôi! Mỗi người một vẻ! Tình yêu với Đà Lạt bồng bềnh như bóng mây, một thời đã hội tụ quyến luyến trên bàu trời thành phố cao nguyên thời nay lại man mác dàn trải ra khắp cả bốn phương trời… Nỗi nhớ khôn nguôi!

DUY KHÁNH
 
     Nhạc sĩ DUY KHÁNH viết nhạc phẩm “Giã từ Đà Lạt”:

     “Đà Lạt ơi, thôi giã từ em nhé. Ôi Lâm Viên, ôi thác cao, đồi xa. Ôi thông reo, ôi Suối Vàng run rẩy. Có nghe ước thề hẹn về trong bước ai đi ?
     Đà Lạt ơi, thôi giã từ em nhé. Ôi Cam Ly, ôi Ái Ân rừng thơ. Ai bơ vơ nghe tiếng buồn than thở. Có ai cách trở mộng về mai thắm duyên mơ?
     Ta đi, lê gót giang hồ. Nhân thế ơ thờ quên bao mong chờ mong đợi tình xưa. Mai đây mưa kín lòng sầu. Tìm mơ ước đầu: dập dìu hoa bướm về đâu?
     Đà Lạt ơi, thôi giã từ em nhé. Ôi hương hoa, ôi ngát môi đào thơ. Em nghe chăng đây tiếng lòng nức nở? Có ai cách trở gọi về cho thắm duyên mơ.”
 

BÙI GIÁNG

     Nhà thơ BÙI GIÁNG viết bài thơ “Giã từ Đà Lạt” (1958):

“Nói nữa sao em, với lời lỡ dở
Đường lây lất chiều bay sương lổ đổ
Đứng bên trời em ở lại hôm qua
Ngàn thông ơi ở đó đón bóng tà
Và giữ lại chuyện đời ta đi mất
Bước khúc khuỷu truông ngàn khe khóc lóc
Dặm mơ màng tăm tắp mấy mù khơi
Lùi bay đi để ở lại bên người
Tơ vấn vít gió mùa mời mọc én
Tay lẩy bẩy níu gì xuân bay biến
Ô thiều quang! Làn nước cũ trôi mau
Em đi lên với bắt mấy hương màu
Miền đất Thượng có mấy bờ hoa mọc
Xa biệt lắm mưa nguồn trên mái tóc
Đà mấy lần thổi lạc lệ lưa thưa
Buổi sớm hôm buồn tinh tú ai ngừa
Bàn chân bước vơi tay buông kể lể
Trời với đất để lòng em lạnh thế
Hoa hương ơi còn diễm lệ bao giờ
Những ân tình đầu liễu rũ lơ thơ
Còn hay mất trong trăng mờ khuya khoắt
Người xuống núi mang về đâu có chắc
Những dịp về còn nữa ở mai sau?
Dặm hồng vàng ai đứng lại nhìn nhau.”
   

HOÀNG TRỌNG HÀN

     Và đây là những dòng hồi ký của một người đã rời Đà Lạt bằng máy bay, chuyến bay chót, kề cận biến cố 4-1975 tại Đà Lạt. Nhà giáo HOÀNG TRỌNG HÀN kể lại với giọng bùi ngùi tiếc nuối:

     “Đàlạt chiều chủ nhật thật yên tịnh, cái yên tịnh ngàn đời của một thị trấn cao nguyên. Nắng bên kia hồ Xuân Hương trong suốt thủy tinh. Trời thật cao, thật xanh và mây thật trắng. Hàng thông xanh mướt vẫn thản nhiên soi bóng ven hồ. Khí trời mát nhè nhẹ, cái mát của một buổi chiều nắng đầu Xuân. Tôi và mấy bạn còn lại với Đàlạt, Phúc, Thắng, Đôn, Viên... rủ nhau chơi quần vợt ở sân quần vợt cạnh bờ Hồ, để qua thời gian nặng nề đợi chờ trống vắng... chợt anh tôi, một người cũng ở lại Đàlạt như tôi những ngày cuối cùng, lái xe đến cạnh sân quần vợt, rủ tôi về phi trường Liên Khương để nhận định tình hình đồng bào di tản bằng ngả hàng không. Phi cảng Liên-Khương chiều ấy đầy ắp người, đứng, nằm, ngồi la liệt đợi chờ mua vé máy bay và các chuyến bay. Họ đến từ Lâm-Đồng, Bảo-Lộc. Họ đến từ Đàlạt, Ban-mê-Thuột, Pleiku... Hơi người nồng nực dù Đàlạt đang mùa mát lạnh tháng ba.”…
    
     Thấy tình hình chiến sự quá khẩn trương, nhà giáo HOÀNG TRỌNG HÀN bèn quyết định rời Đà Lạt thật bất ngờ:

     “Nửa tiếng đồng hồ sau đó, anh Q. trở lại cho hay “Pilot” nhận cho tôi đi miễn phí. Lên phi cơ ráng đứng hoặc được ngồi ở ghế dành cho cô chiêu đãi viên. Thế là với bộ đồ chơi quần vợt, chiếc mũ vải trắng, đôi giày vải trắng, tôi rời phi cảng Liên Khương.
     Trên phi cơ nhìn xuống tôi còn thấy rõ những ruộng bắp khu Tùng-Nghĩa phì nhiêu, óng vàng dưới ánh nắng chiều đang xuống thấp. Trời Tuyên-Đức chiều đó đẹp lạ như vô tình không biết những gì đang xảy quanh đây... Sáng hôm sau, đường bay trở lại Đàlạt bị bãi bỏ vì tình hình đột nhiên trầm trọng. Ngày hôm sau nữa, thứ ba, thị xã Đàlạt bỏ trống và dân chúng bồng bế di tản. Thế là hết. Thế là tôi vĩnh viễn xa rời Đàlạt. Xa rời nơi tôi đã làm việc hơn mười năm trời. Xa ngôi nhà nhỏ bé của chúng tôi ở cuối con đường Phù-Đổng-Thiên-Vương, Ấp Đa-Thiện con đường ngang qua Viện Đại Học Đàlạt và mất hút ra mãi tận thung lũng “Tình Yêu”!”

 HỒ MỸ HẠNH

     HỒ MỸ HẠNH thổ lộ tâm sự của người về thăm chốn cũ thật bùi ngùi, bơ vơ và cô đơn lẻ bóng với bài “Trong chiều Dalat”:

     “Em về Dalat chiều nay
Mưa giăng gợi nhớ những ngày tháng qua
     Biết lòng ai đã phôi pha
Lối xưa những ngọn thông già vi vu
     Em về Dalat đầu thu
Nghe hồn có chút sương mù thoáng qua…
     Ngày xưa ơi! đã cách xa
Ngậm ngùi nhớ thuở nào ta với người
     Muôn hoa đang hé môi cười
Chiều đong đưa mãi những lời cỏ cây
     Bơ vơ một chiếc lá bay
Lạnh lùng trống vắng vòng tay ân tình
     Giữa bao người vẫn một mình
Trái tim khép lại với hình bóng ai…?
     Tặng cho anh tiếng thở dài
Tặng cho anh chút chiều phai cuối trời.
     Em về Dalat mưa rơi
Hành trang chỉ có những lời này thôi.”

(Trích: “ĐÀ LẠT NGÀY THÁNG CŨ”
Soạn giả: LS. Ngô Tằng Giao)

1.dalat.jpg - 117.83 Kb