Đợi chờ nhau, tình yêu đâu có nhạt màu _ (Mai Anh Đào) _ (Tạp ghi)

Đợi chờ nhau,

tình yêu đâu có nhạt màu!

 

Mỗi độ Mai Anh Đào rộ thắm đất trời Đàlạt cũng là dịp cho nụ thương nụ nhớ thức dậy trong anh. Dầy theo tháng năm, những nụ mai rộ thêm, cành nhánh sum suê thương nhớ cứ sinh sôi, yêu thương chất chứa, …Nhớ ngày nào, khi nụ Mai Anh Đào được ánh sáng tinh khôi của tình yêu ướm nụ hôn lên cánh mai mỏng manh, tinh khiết hé mở, tình yêu của anh và em loang vào không gian, thỏ thẻ tâm tình cùng vạn vật trong mênh mông bao la, vô cùng tận. ..

Đôi ta cùng lớn lên nơi xứ sở Mai Anh Đào, cùng yêu một loài hoa sắc hồng tím báo tin xuân. Bao lần hẹn hò dưới cội Mai Đào, bao lá thư em chép cho anh mực pha màu trái mai tim tím, em bảo với anh: “Người đọc nó sẽ thấm vào tim, sống trong dòng yêu thương, tình yêu sẽ không bao giờ nhạt phai!”

Gia đình chúng ta khác thành phần, khác tôn giáo nhưng tình yêu của loài người nào có khác nhau trong cuộc sống nhân sinh. Mẹ em khóc và không hề cho gia đình anh được biết lý do gián tiếp ngăn cấm tình bạn của đôi ta, mãi sau này cả em và anh mới hiểu ra- Sau lá thư bí mật của người bố tập kết gửi về, bà và mẹ âm thầm ngăn chận sự gần gụi của em và anh. Mẹ cha anh thì cứ nói bâng quơ về chuyện gia đình em sẽ sang Pháp sinh sống.

Anh rớt tú tài vào quân ngủ được hai năm. Bao lần về phép, bấy lần trốn học dấu nhà. Em bên anh, đôi ta hạnh phúc như những nụ Mai Anh Đào bên nhau. Dầu đất trời quê hương đang rền vang tiếng súng, tình hình chiến sự cả miền Nam đang vào hồi gay go khốc liệt, anh về đơn vị là đi hành quân ngay, thư phát đến tận nơi đơn vị hành quân đã hai lần, anh trông chờ thư em hơn hai tháng. Tin chiến sự đang lan khắp Tây nguyên, lòng anh như lửa đốt. Anh nhờ bạn bè in cho tấm thiệp cưới giả, xin về phép cưới vợ để tìm em. Mới hay, gia đình em qua Pháp ở với người dì đang làm tại tòa Đại sứ. Em không chịu đi, bỏ học và đã bỏ nhà trốn đi mất tăm. Gia đình hồi lại ngày đi một tháng để tìm em. Không tìm được, bà, mẹ và cậu em trai đã lên đường. Anh biết tìm em nơi nao! Hết 7 ngày phép cho anh lính về cưới vợ! Bay lại về đơn vị hành quân chờ tin em trong bao nỗi hoang mang và nhớ thương. Cả tiểu đoàn không gọi tên cúng cơm của anh nữa, thay cho anh cái biệt hiệu: “Chú rễ”! Mọi người của đơn vị lôi anh ra hạch hỏi, chia nhau tin tức dò tìm “Cô dâu” cho chú rễ của tiểu đoàn.

Mai Anh Đào vừa thắm trong lồng ngực tràn sức sống của đôi ta, cõi lòng đôi ta vừa reo vi vu trên tầng cao cùng núi rừng ngàn thông, đôi ta như cùng thiên nhiên chung bầu trời chung hơi thở, cùng say với đất, với cỏ thảo hương hoa sắc thắm của Đa lạt mến thương, vậy mà, cái chớp mắt đã trở thành mộng thành mơ! Cõi tình có thật hay anh vừa tỉnh giấc Liêu Trai?

Gần một năm sau, nhận được tin em đã thành Ni, em bảo rằng nếu đúng là duyên nợ thế nào đôi ta cũng sẽ về bên nhau! Em chẳng cho anh địa chỉ. Anh mở ba lô, cầm túi vải đựng chín mươi chín lá thư, dỡ khẻ từng lá thư đọc đi đọc lại tìm xem có ra chút manh mối nào không! Từng lá thư vui tươi đượm sầu nhớ, ấp e của cô nữ sinh vừa bước chân vào giảng đường Đại học Đà Lạt. Em yêu nghề giáo, chọn ngành Sư pham khoa Văn chương. Em biết anh từ năm lớp bốn. Em đậu tú tài I đôi ta mới quen nhau. Thua anh hai tuổi, học sau anh một lớp. Anh trai Trần Hưng Đạo, em gái Bùi thị Xuân. Nhớ, một lần từ nhà đến trường chung nửa đoạn đường, anh đã bao lần đạp xe qua mặt em. Cái lần ở ngã ba dốc Bồ Đề, lên dốc vì xe đạp trật sên anh vội vả nhảy xuống, vô ý chân quẹt trúng hông làm tà áo trắng tinh của cô học sinh áo len xanh bệt vết bùn! (Khi ấy em đã nhận ngay ra anh phải không? Anh ở ngôi nhà trệt bên kia đường,em từ cửa sổ phòng trên lầu cao nhìn thẳng qua sân nhà anh!). Gương mặt bối rối nhìn tà áo muốn khóc, chẳng kịp nhận ra mình đau cả hông bên phải. Anh quẳng xe bên đường lấy đôi tay áo sơ mi trắng lau vội đất bám trên tà áo. Anh ngước nhìn, em nhăn mặt la khẻ, tà áo càng lem luốc! Anh mở miệng vội vàng như cái máy-“Tôi xin lỗi! Tôi vô cùng xin lỗi!” Em trấn tỉnh lại khẻ mĩm cười, giọng miền Nam nhỏ nhẹ: “Không sao đâu, lên trường em gột ở máy nước! Anh sửa xe đi học đi!”. Từ đó đôi ta quen nhau.

Gia đình bà và mẹ em dường như biết trước điều gì sẽ xảy ra trên quê hương nên đã rời Việt Nam trước cả năm. Trước 30 tháng tư hơn một tháng, tiểu đoàn anh rút lên chi viện cho chiến trường Ban Mê Thuột thì bị phục kích tơi tả. Anh bị bắt làm tù binh, hai lần bỏ trốn đều bị bắt lại. Sau 30 tháng tư bị giải đi cải tạo chung với anh em mà bên chiến thắng đã “lựa lọc” riêng ra. Tin tức gia đình mù tăm, sau này về lại ĐaLạt mới hay nhà đã bị tịch thu. Đau lòng hơn cả là chuyện gia đình-bố, mẹ, em trai, hai chị gái đã cùng chung số phận với hơn 30 người đã mất tích trong giông tố trên chiếc tàu đánh cá nhỏ bé vượt biên!

Cội Mai Đào hồng tím trước sân hôm nay đơm hoa sáng rực cả khung trời như đọng chứa nỗi nhớ triền miên lớn dần theo năm tháng. Trên thềm nhà, người đàn ông mái đầu bạc trắng dầu chỉ vào tuổi 63, lặng lẽ riêng mình, 36 mùa Mai Anh Đào đã qua đi nay vừa trở lại. Gió ngoài trời se lạnh, những cánh hoa run rẫy đón từng giọt sương đêm cùng chia sẻ, chờ đợi, nhớ thương như càng cho hoa thêm tím hồng sắc biếc màu thủy chung, thắm cả vào đất trời kỷ niệm. Cánh hoa Đào trót yêu như thắm thêm lên cánh hồng, vun gửi nỗi nhớ ướp vào không gian…
– Đợi chờ nhau, tình yêu đâu có nhạt màu!


MAI ANH ĐÀO