Trên Đồi Cao

 

TRÊN ĐỒI CAO
Vũ Đức Nghiêm

Khi em thướt tha trên đồi cao.
Long lanh mắt huyền ngời ánh sao.
Hàng mi cong chớp nhẹ
như cánh hoa anh đào
rung làn gió xuân rì rào.
Run run nét môi trẻ thơ.
Mong manh dáng mềm liễu tơ.
Hàng mi cong thẫn thờ
như cánh bướm ngu ngơ
phân vân ngại tiếng động hờ.
Trời cao xanh như mơ.
Tình xuân êm như tơ.
Làn mây trắng bay lặng lờ.
Gió hiền hòa nhẹ nhàng.
Nắng vàng đẹp dịu dàng.
Bên ngàn suối reo cung đàn.
Nhưng thôi phút vui xưa còn đâu.
Rưng rưng mắt nghẹn lời nhớ nhau.
Gửi về em tiếng lòng ta chất ngất
ưu phiền trên đồi cao gió triền miên.

***