Vọng Cố Nhân & Thúy Đồng Hới _ Anh Tâm Trần Công Phấn _ (Thơ)

  • PDF

VỌNG CỐ NHÂN

N
hớ đến cố nhân...chiều nay, Đà Lạt.
Vẫn còn nắng ấm với mưa tỏ
Con Gà trên nóc nhà thở cổ
Chúa Nhật chuông ngân gợn sóng Hồ.
Dập dìu tà áo ai dạo phố.
Hoa dại hồng lên má trẻ thơ
Chim có bay về đồi thông vắng.
Phố ấm cà phê khói thuốc mờ
Người đi với cung tên bốn hướng
Tang  bồng hồ thỉ toại ước mơ
Tha hương hồn vấn vương quê cũ
Thông có còn reo Than Thở hồ
Ta cũng như người xa biền biệt
Từ dạo Quê Hương khói bụi mờ
Đà Lạt vẫn trong hồn viễn xứ
Mù sương nắng ấm với mưa tỏ
Hồ Hương hoa nở trời tâm sự
Đèo Prenn lỗi hẹn với trời Thơ.

ANH TÂM

THÚY ĐỒNG HỚI

Tàu xuôi từ giã Đông Hà
Dòng sông Nhật Lệ nhạt nhòa Xuân Hương
Hồ Than Thở mịt mù sương
Ngã năm đại học tình vương núi đồi
Quán cà phê “Em và Tôi”
Giọt cay giọt đắng mềm môi giọt nồng
Trời Đà Lạt tiết Lập Đông
Lạnh hơn dòng nước trên sông Lũy Thầy
Bên kia có nhớ bên này
Hẹn Thúy Đồng Hới một ngày xuân sang
Chúc con chim nhỏ lên đàng
Quê hương đổi mới tránh hàng đạn tên.

ANH TÂM

Anh Tâm Trần Công Phấn

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Vọng Cố Nhân & Thúy Đồng Hới _ Anh Tâm Trần Công Phấn _ (Thơ)